Bài viết

Lời Thề Trên Dốc Đá Hà Tuyên

12/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lời Thề Trên Dốc Đá Hà Tuyên

Trời biên cương những ngày giáp Tết phủ một màu sương xám xịt. Cựu chiến binh Đặng Văn Dũng ngồi bên bếp lửa bập bùng, đôi bàn tay chai sần hơ nhẹ trên ngọn lửa hồng để tìm chút ấm áp. Mỗi khi gió rét tràn về theo khe núi, bờ vai phải của ông lại nhói đau — di chứng từ mảnh pháo găm vào năm nào nơi chiến trường biên giới phía Bắc.

Năm 1984, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới bước vào giai đoạn quyết liệt nhất tại mặt trận Hà Tuyên (nay là Hà Giang), chàng thanh niên Đặng Văn Dũng rời quê nhà xếp lại những dự định dở dang, lên đường nhập ngũ. Mang theo hành trang là chiếc ba lô con cóc và bầu nhiệt huyết tuổi trẻ, ông được đưa thẳng lên tuyến đầu khốc liệt.

Nhờ sự nhanh trí, quả cảm và tinh thần kỷ luật cao, chỉ sau một thời gian ngắn tôi luyện giữa làn mưa bom đạn xối xả, đồng chí Dũng đã được tín nhiệm giao cấp hàm Trung sĩ, đảm nhiệm vị trí Tiểu đội trưởng chốt giữ một điểm cao then chốt. Nơi ấy, đá tai mèo bị đạn pháo cày xới thành bột trắng, được anh em gọi bằng cái tên xót xa: "lò vôi thế kỷ".

Nhớ lại trận càn mùa thu năm 1985, Trung sĩ Đặng Văn Dũng cùng tiểu đội nhận lệnh chốt giữ dốc đá chiến lược. Pháo địch dội liên hồi từ mờ sáng, đất trời chao đảo, khói thuốc súng khét lẹt xộc vào tận cuống họng. Đợi pháo vừa dứt, hàng chục bóng áo ngụy trang của địch lố nhố bò lên.

"Chờ chúng vào đúng tầm hiệu quả mới nổ súng! Cánh trái chuẩn bị lựu đạn!" — tiếng Trung sĩ Dũng đanh thép vang lên giữa làn khói mù mịt.

Sự điềm tĩnh của người Tiểu đội trưởng trẻ đã truyền thêm sức mạnh cho toàn tiểu đội. Khi địch chỉ còn cách chừng ba mươi mét, tiếng súng AK và lựu đạn của ta đồng loạt nổ rộ. Đợt tấn công thứ nhất rồi thứ hai của địch bị bẻ gãy hoàn toàn. Dù bản thân bị mảnh đá văng trúng làm rách một mảng vai, Trung sĩ Dũng vẫn kiên cường bám trụ chiến hào, trực tiếp vác B-41 bắn hạ một ổ súng máy của đối phương, giữ vững từng thước đất biên cương.

Năm 1986, hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc, Trung sĩ Đặng Văn Dũng nhận quyết định xuất ngũ. Trở về với đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong lao động và xây dựng quê hương.

Dù thời gian tại ngũ chỉ vỏn vẹn hai năm (1984 - 1986), nhưng những tháng ngày gian khổ mà hào hùng nơi đỉnh đá tai mèo ấy mãi là mảnh ký ức thiêng liêng nhất, là niềm tự hào không bao giờ phai mờ trong cuộc đời người trung sĩ năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn