Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI THỀ TRÊN NÚI CỘT CỜ

Tây Ninh30/08/2026xã Vĩnh Hải (xã Vĩnh Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI THỀ TRÊN NÚI CỘT CỜ

Nhân vật lịch sử: Anh hùng, liệt sĩ Trần Thành Ngọ

Có những địa danh ta đi qua mỗi ngày mà chẳng mấy khi dừng lại để nghĩ về những câu chuyện phía sau. Một ngọn núi, một con đường, một dòng sông tưởng như rất đỗi bình thường nhưng có thể nơi đó đã từng chứng kiến những năm tháng không thể nào quên của quê hương. Với em, núi Cột Cờ ở Kiến An, Hải Phòng là một nơi như thế. Từ khi tìm hiểu về lịch sử quê hương, em mới biết dưới chân ngọn núi ấy từng diễn ra một trận chiến ác liệt và nơi đây gắn với tên tuổi của một người chiến sĩ mà mỗi khi nhắc đến, trong lòng em lại dâng lên niềm xúc động và kính phục: Anh hùng, liệt sĩ Trần Thành Ngọ.

Ngày trước, em chỉ biết núi Cột Cờ là một địa danh của Kiến An. Em chưa từng nghĩ rằng những ngọn cây xanh trên núi, những con đường quanh núi và cả bầu không khí yên bình nơi đây đã từng chứng kiến những ngày tháng chiến đấu vô cùng gian khổ. Nhưng lịch sử đã khiến một địa danh trở nên đặc biệt, bởi đó là nơi những người con của quê hương đã đứng lên bảo vệ mảnh đất mình yêu quý bằng tất cả lòng dũng cảm và niềm tin. Mỗi khi nghĩ về núi Cột Cờ, em không còn chỉ nhìn thấy một ngọn núi giữa thành phố mà còn hình dung phía sau vẻ bình yên hôm nay là những tháng ngày đầy khói lửa, nơi những người chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ quê hương.

Đó là những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Đất nước vừa giành được độc lập chưa bao lâu thì lại phải đối mặt với những thử thách mới. Quân và dân Hải Phòng cùng nhân dân cả nước bước vào cuộc chiến đấu trường kỳ để bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Trong hoàn cảnh ấy, Kiến An trở thành một trong những địa bàn diễn ra những trận chiến quyết liệt. Ngày 25 tháng 4 năm 1947, thực dân Pháp huy động lực lượng lớn tiến công thị xã Kiến An. Quân và dân ta phải đối mặt với một kẻ thù mạnh hơn về lực lượng và vũ khí, nhưng trước tình thế ấy, những người chiến sĩ vẫn không lùi bước. Họ hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là đồng bào, là gia đình và những người thân yêu. Nếu họ không đứng lên bảo vệ mảnh đất này thì ai sẽ làm điều đó?

Trong trận chiến tại khu vực núi Cột Cờ, đồng chí Trần Thành Ngọ, người chỉ huy lực lượng Công an xung phong, đã trực tiếp chỉ huy các chiến sĩ chiến đấu. Em hình dung núi Cột Cờ khi ấy hẳn không còn vẻ bình yên như ngày hôm nay. Tiếng súng vang lên giữa núi rừng, khói lửa bao trùm, những người chiến sĩ phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và nguy hiểm. Mỗi người đều hiểu rằng mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào, nhưng không ai dễ dàng từ bỏ vị trí của mình, bởi phía sau họ là quê hương cần được bảo vệ. Trong hoàn cảnh ấy, Trần Thành Ngọ vẫn bình tĩnh chỉ huy đồng đội. Ông không chỉ là người đưa ra mệnh lệnh mà còn trực tiếp cùng các chiến sĩ chiến đấu. Có lẽ, với người chỉ huy ấy, muốn đồng đội vững vàng thì trước hết bản thân mình phải vững vàng.

Nhưng rồi trận chiến ngày càng trở nên khốc liệt. Lực lượng của ta bị địch bao vây, Trần Thành Ngọ bị thương nặng. Đó là giây phút mà em nghĩ bất cứ ai cũng sẽ mong muốn tìm được một con đường để thoát khỏi hiểm nguy, bởi phía sau một người lính vẫn là gia đình, là những người thân đang chờ đợi, là sự sống và những ước mơ chưa kịp thực hiện. Thế nhưng, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trần Thành Ngọ lại nghĩ đến đồng đội. Ông hiểu rằng nếu tất cả cùng rút lui, quân địch có thể đuổi theo và gây tổn thất lớn hơn. Vì vậy, ông quyết định ở lại chặn địch, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui và bảo toàn lực lượng.

Em đã đọc đi đọc lại câu chuyện ấy và tự hỏi: Điều gì đã khiến một người đang bị thương vẫn có thể lựa chọn ở lại giữa vòng vây của quân thù? Có lẽ đó chính là lòng yêu nước, nhưng với em, đó còn là tình đồng đội và tinh thần trách nhiệm. Trần Thành Ngọ không nghĩ đến mình trước tiên. Trong thời khắc khó khăn nhất, ông vẫn nghĩ đến những người đang chiến đấu bên cạnh mình. Ông biết ở lại có nghĩa là đối mặt với nguy hiểm lớn hơn, biết mình có thể không còn cơ hội trở về, nhưng vẫn lựa chọn ở lại bởi ông hiểu rằng sự an toàn của đồng đội lúc ấy quan trọng hơn chính sự sống của mình. Đó là một quyết định vô cùng khó khăn, nhưng cũng chính là quyết định làm sáng lên vẻ đẹp của một người chiến sĩ.

Cuối cùng, Trần Thành Ngọ đã anh dũng hy sinh dưới chân núi Cột Cờ, nằm lại trên chính mảnh đất mà mình đã chiến đấu để bảo vệ. Khi đọc đến những dòng ấy, em cảm thấy rất xúc động. Em nghĩ đến một người chiến sĩ đã hy sinh khi tuổi đời còn trẻ, khi đất nước vẫn chìm trong khói lửa. Ông không được nhìn thấy một Hải Phòng hòa bình, hiện đại như ngày hôm nay, không được chứng kiến những con đường rộng mở, những ngôi trường đầy tiếng trẻ thơ hay những thành phố rực sáng ánh đèn. Nhưng sự hy sinh của ông và biết bao người đi trước đã góp phần đem lại cuộc sống bình yên cho các thế hệ sau, trong đó có chúng em.

Có lẽ đó chính là điều khiến em cảm nhận sâu sắc nhất về lịch sử. Lịch sử không chỉ là những ngày tháng, những con số hay những trận đánh được ghi trong sách. Lịch sử là cuộc đời của những con người thật, những con người đã từng có gia đình, có ước mơ, có những điều muốn làm cho riêng mình, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại tất cả để bảo vệ quê hương. Trần Thành Ngọ là một người như thế. Câu chuyện về ông khiến em hiểu rằng phía sau mỗi dòng chữ trong sách lịch sử có thể là cả một cuộc đời, phía sau một chiến thắng có thể là những mất mát, hy sinh và phía sau sự bình yên của hôm nay là biết bao tháng ngày cha ông đã phải đối mặt với hiểm nguy.

Ngày nay, núi Cột Cờ đã trở lại vẻ bình yên. Gió vẫn thổi qua những hàng cây, những con đường vẫn nối dài giữa phố phường Kiến An và Hải Phòng hôm nay đã có nhiều đổi thay. Thành phố ngày càng phát triển, cuộc sống của người dân ngày càng tốt đẹp hơn. Những em nhỏ như chúng em được đến trường, được học tập, được vui chơi và được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình. Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến em càng biết ơn những người đã hy sinh, bởi em hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Để có một ngày hôm nay không tiếng súng, đã có biết bao ngày tháng cha ông phải sống giữa hiểm nguy; để chúng em được ngồi trong lớp học yên bình, đã có những người phải rời mái nhà, cầm súng ra trận; để chúng em có thể tự do ước mơ về tương lai, đã có những người hy sinh khi ước mơ của chính mình còn dang dở.

Mỗi khi nghĩ đến Trần Thành Ngọ, em lại nhớ đến hình ảnh một người chiến sĩ bị thương nhưng vẫn cố gắng ở lại để đồng đội được rút lui. Đối với em, đó là hình ảnh đẹp của lòng dũng cảm. Em hiểu rằng dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ, mà là khi đứng trước khó khăn và nguy hiểm, con người vẫn lựa chọn làm điều đúng đắn. Dũng cảm là khi biết nghĩ đến người khác ngay cả trong lúc bản thân mình đang gặp nguy hiểm. Lòng dũng cảm ấy đã làm nên vẻ đẹp của những người chiến sĩ năm xưa và cũng là bài học mà thế hệ chúng em cần ghi nhớ.

Qua câu chuyện này, em cũng hiểu rằng yêu quê hương không nhất thiết phải bắt đầu bằng những việc lớn lao. Với thế hệ chúng em hôm nay, yêu quê hương có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ như học tập chăm chỉ, biết kính trọng thầy cô, yêu thương cha mẹ, đoàn kết với bạn bè, giữ gìn vệ sinh môi trường, bảo vệ những di tích lịch sử và luôn biết ơn những người đã hy sinh vì đất nước. Nếu những người chiến sĩ năm xưa đã dùng tuổi trẻ và cả cuộc đời để bảo vệ quê hương thì chúng em càng phải biết sử dụng những năm tháng tuổi thơ của mình thật ý nghĩa. Mỗi bài học được học tốt, mỗi việc tốt được làm, mỗi lần giúp đỡ người khác đều là một cách nhỏ bé để chúng em góp phần xây dựng quê hương.

Lịch sử vì thế không chỉ giúp chúng em biết chuyện của ngày hôm qua mà còn dạy chúng em cách sống trong ngày hôm nay. Câu chuyện về Trần Thành Ngọ khiến em hiểu rằng chúng ta phải biết trân trọng những gì mình đang có. Được sống trong hòa bình là một niềm hạnh phúc, được đến trường mỗi ngày là một niềm hạnh phúc, được vui chơi bên bạn bè và được trở về nhà trong vòng tay cha mẹ cũng là những điều vô cùng đáng quý. Có thể những điều ấy với chúng em rất bình thường, nhưng với những người đã hy sinh trong chiến tranh, đó từng là một ước mơ.

Vì vậy, nếu có một lần được đứng trên núi Cột Cờ, em sẽ không chỉ ngắm cảnh đẹp của quê hương mà còn nghĩ về những người chiến sĩ đã từng chiến đấu nơi đây. Em sẽ tưởng tượng về những ngày tháng gian khổ, về tiếng súng giữa núi rừng và về người chỉ huy đã chọn ở lại giữa vòng vây của quân thù để đồng đội có cơ hội rút lui. Em tin rằng giữa tiếng gió của núi Cột Cờ, câu chuyện ấy vẫn còn được kể lại, không phải bằng tiếng súng như năm xưa mà bằng sự bình yên của cuộc sống hôm nay, bằng tiếng cười của trẻ nhỏ và bằng những con đường đang từng ngày đổi mới.

Trần Thành Ngọ đã nằm lại dưới chân núi Cột Cờ, nhưng tinh thần của ông không nằm lại ở đó. Lòng yêu nước, tình đồng đội và sự hy sinh của ông đã trở thành một phần ký ức của quê hương Kiến An, để thế hệ sau như chúng em được biết, được tự hào và được nhắc nhở về trách nhiệm của mình. Em tự nhủ rằng mình sẽ không để những câu chuyện ấy bị lãng quên. Em sẽ cố gắng học thật tốt, sống thật đẹp và trở thành một người có ích, bởi em hiểu rằng cách thiết thực nhất để tưởng nhớ những người đã hy sinh không chỉ là nhắc tên họ mà còn là biết trân trọng hòa bình và cố gắng xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.

Nếu ngày xưa, Trần Thành Ngọ đã dùng lòng dũng cảm để bảo vệ quê hương trong những năm tháng chiến tranh, thì hôm nay chúng em sẽ dùng tri thức, sự cố gắng và những việc làm tốt đẹp để tiếp nối truyền thống ấy. Em tin rằng mỗi thế hệ đều có một cách riêng để thể hiện lòng yêu nước. Thế hệ cha anh đã cầm súng bảo vệ Tổ quốc, còn thế hệ chúng em được cầm bút, được học tập và được nuôi dưỡng những ước mơ trong một đất nước hòa bình. Chính vì vậy, chúng em càng phải biết trân trọng cơ hội ấy và cố gắng để những ước mơ của mình trở thành những điều có ích cho gia đình, quê hương và đất nước.

Núi Cột Cờ hôm nay vẫn xanh, Hải Phòng hôm nay vẫn bình yên, nhưng phía sau màu xanh và sự bình yên ấy là một phần lịch sử không bao giờ được phép lãng quên. Với em, “lời thề trên núi Cột Cờ” không chỉ là lời thề của người chiến sĩ năm xưa mà còn là lời nhắc nhở đối với thế hệ chúng em hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, học tập thật tốt và luôn nhớ rằng quê hương hôm nay được xây nên từ sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Khi chúng em biết sống tốt hơn mỗi ngày, biết yêu quê hương bằng những hành động thiết thực và biết gìn giữ những ký ức lịch sử của dân tộc, khi ấy lời thề của người chiến sĩ năm xưa vẫn đang được tiếp nối. Và có lẽ, đó chính là cách đẹp nhất để những người đã nằm lại dưới chân núi Cột Cờ được sống mãi trong lòng quê hương và trong ký ức của những thế hệ trẻ hôm nay.

Người viết: Lương Thị Cẩm Tú

Trường: Tiểu học Đồng Minh

Lớp: 4A3

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn