Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI THỀ TRÊN SÓNG VÀ ÁNH SÁNG TỪ TRÁI TIM NGƯỜI ANH HÙNG LLVTND LÊ HỮU TRẠC

Lê Hữu Trạc là biểu tượng của ý chí kiên cường và lòng yêu nước mãnh liệt. Từ một chàng trai trẻ tình nguyện ra chiến đấu bảo vệ đảo Cồn Cỏ, ông đã dũng cảm chiến đấu giữa bom đạn ác liệt, trở thành linh hồn của trận địa. Dù bị thương nặng và mất đi đôi mắt, ông vẫn không gục ngã mà tiếp tục sống mạnh mẽ, lạc quan trong thời bình. Cuộc đời ông là minh chứng cho nghị lực phi thường – biết biến đau thương thành sức mạnh và giữ vững niềm tin vào Tổ quốc.

Đồng Nai07/04/2026Phan Thị Hải Yến (xã Xuân Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những nếp gấp của thời gian, có những huyền thoại không được tạc bằng vàng ngọc mà được viết nên từ máu đỏ và những khoảng lặng can trường. Trên dải đất miền Trung, nơi gió Lào thổi rát mặt và sóng biển Đông chưa bao giờ thôi gầm gào, có một cái tên đã hóa thành cánh chim hải âu không mỏi, bay xuyên qua bóng tối của đạn bom để giữ lấy ánh sáng cho Tổ quốc. Đó là Lê Hữu Trạc – người anh hùng đã dâng hiến cả thanh xuân, mái đầu xanh và đôi mắt quý giá của mình cho những tấc đất thiêng liêng nơi đầu sóng.

Câu chuyện về ông bắt đầu như một bản hùng ca rực lửa. Giữa những năm 1964, khi đảo Cồn Cỏ bị bủa vây bởi vòng vây của “quạ sắt”, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc đã tự trích máu từ cánh tay mình, để dòng máu nóng hổi ấy thấm vào trang giấy trắng thành lời thề sắt son: “Tôi xin được ra đảo chiến đấu”. Để khẳng định ý chí “một đi không trở lại” nếu chưa thắng giặc, ông đã cạo trọc mái đầu, một hành động ngang tàng, ngạo nghễ như lời thách thức gửi đến những họng súng quân thù. Trên mâm pháo giữa mù mịt khói bom, hình ảnh người đại đội trưởng mình trần, đầu trọc, đôi mắt rực sáng nhìn thẳng vào quân thù đã trở thành linh hồn của “con tàu đá” Cồn Cỏ, biến những điều không thể thành có thể giữa muôn vàn chết cận kề.

Thế nhưng, số phận đã thử thách người anh hùng bằng một khúc quanh nghiệt ngã. Trong một trận chiến khốc liệt tại vùng đất lửa Vĩnh Linh, một tiếng nổ xé lòng đã cướp đi của ông thứ quý giá nhất: đôi mắt. Thế giới rực rỡ sắc màu bỗng chốc sụp đổ thành một màn đêm đặc quánh. Chàng lính trẻ 28 tuổi ngày ấy tỉnh dậy, không nhìn thấy bầu trời, không nhìn thấy đồng đội, chỉ có bóng tối bủa vây. Nhưng chính trong bóng tối ấy, người ta lại thấy một thứ ánh sáng khác bừng lên – ánh sáng của một ý chí thép. Ông không gục ngã, bởi như ông từng tâm niệm: “Đôi mắt có thể hỏng, nhưng con đường đi đến độc lập của dân tộc không thể mù”.

Hòa bình lập lại, người anh hùng ấy trở về với cuộc đời bình nhật trong sự tĩnh lặng bao dung. Suốt hơn nửa thế kỷ qua, ông sống giữa bóng tối nhưng tâm hồn lại ngập tràn nắng gió. Bên cạnh ông là người vợ hiền – bà Kim Thị Mão, người đã nguyện làm “đôi mắt” trọn đời cho ông, dìu ông đi qua những mùa trăng, những ngày nắng cháy. Giờ đây, trong căn nhà nhỏ giản dị, ông sống lặng lẽ như một nhành cây cổ thụ, lặng lẽ tỏa bóng mát cho đời. Dù không còn nhìn thấy màu xanh bạt ngàn của biển, màu đỏ của lá cờ sao vàng tung bay trên đỉnh đồi, nhưng tất cả vẫn hiển hiện vẹn nguyên trong trái tim rực cháy của ông.

Lịch sử có thể sang trang, những vết thương trên da thịt có thể lành lại, nhưng khí phách của người anh hùng “đầu trọc viết thư máu” sẽ mãi là một nốt nhạc trầm hùng lay động mọi tâm hồn. Lê Hữu Trạc đã sống một cuộc đời vẹn tròn: rực rỡ như hoa lửa trong chiến đấu và thanh cao, mộc mạc như đất mẹ lúc thái bình. Ông đã nhắc chúng ta rằng, anh hùng không phải là người không có nỗi đau, mà là người biết biến nỗi đau thành sức mạnh để thắp sáng cho nhân gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn