Bài viết

LỜI THỀ TRONG BÓNG TỐI

Hải Phòng03/08/2026Xã Thượng Bằng La (Đoàn xã Thượng Bằng La)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại vùng Hòa Tiến, Đà Nẵng, Võ Thị Bích lớn lên khi quê hương đang chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngay từ thuở nhỏ, Bích đã chứng kiến nhiều người dân vô tội bị bắt bớ, những cánh đồng bị cày xới bởi bom đạn và cuộc sống cơ cực của đồng bào dưới ách kìm kẹp của địch. Những ký ức ấy đã nuôi dưỡng trong cô ý chí đứng lên đấu tranh giành lại độc lập cho dân tộc.

Năm mười tám tuổi, sau khi hoàn thành chương trình học phổ thông tại địa phương, Bích bí mật tham gia lực lượng cách mạng. Với sự nhanh nhẹn, bình tĩnh và khả năng ứng biến tốt, cô được giao nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển tài liệu và đưa cán bộ vượt qua các vùng địch kiểm soát. Mỗi chuyến đi đều là một lần đánh đổi bằng tính mạng, nhưng chưa bao giờ cô từ chối bất kỳ nhiệm vụ nào.

Trong suốt nhiều năm hoạt động, Bích luôn cải trang thành người buôn bán hoặc người đi làm đồng để che mắt quân địch. Có những đêm mưa gió, cô phải băng qua những cánh rừng rậm, lội suối hay men theo các con đường mòn chỉ để kịp chuyển một bức điện khẩn đến cơ sở cách mạng. Chính sự cẩn trọng và mưu trí của cô đã góp phần bảo vệ an toàn cho nhiều cán bộ quan trọng.

Đầu năm 1957, trong một lần làm nhiệm vụ, Bích không may bị một tên chỉ điểm phản bội. Cô bị bắt và giải về Nhà lao Thừa Phủ. Tại đây, quân địch tin rằng chỉ cần vài ngày tra khảo sẽ buộc được cô khai ra toàn bộ mạng lưới hoạt động của lực lượng cách mạng. Nhưng chúng đã nhầm.

Suốt nhiều tháng trời, Bích phải chịu đựng những đòn tra tấn vô cùng dã man. Điện giật, kìm kẹp móng tay, dùi sắt nung đỏ hay những trận đòn roi liên tiếp khiến cơ thể cô đầy thương tích. Có lúc tưởng như không thể gượng dậy nổi, nhưng trong tâm trí người nữ chiến sĩ chỉ có một lời nhắc nhở: "Dù có hy sinh cũng không được phản bội đồng đội."

Mỗi lần bị gọi lên tra khảo, Bích đều giữ thái độ bình thản. Cô không khóc lóc, không van xin, càng không hé lộ bất cứ thông tin nào về tổ chức. Sự kiên cường ấy khiến những tên cai ngục vừa tức giận vừa bất lực. Chúng có thể hành hạ thân xác cô nhưng không thể khuất phục được ý chí của một người chiến sĩ cách mạng.

Trong những ngày bị giam giữ, Bích còn âm thầm động viên những nữ tù chính trị khác. Cô chia sẻ từng ngụm nước, từng mẩu bánh nhỏ và luôn nhắc mọi người giữ vững niềm tin vào thắng lợi của dân tộc. Chính tinh thần lạc quan ấy đã giúp nhiều người vượt qua những tháng ngày tăm tối trong lao tù.

Đến năm 1958, tổ chức cách mạng đã tìm cách đưa Bích ra khỏi nhà tù và chuyển ra miền Bắc điều trị. Khi các bác sĩ nhìn thấy cơ thể đầy sẹo của cô, ai cũng không khỏi xúc động. Thế nhưng, điều khiến mọi người khâm phục hơn cả là nụ cười hiền hậu cùng ánh mắt vẫn tràn đầy niềm tin vào tương lai.

Sau khi bình phục, Võ Thị Bích tiếp tục tham gia công tác tuyên truyền, giáo dục truyền thống cách mạng và kể lại những năm tháng chiến đấu của mình cho lớp trẻ. Cô luôn nhấn mạnh rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Cuộc đời của Võ Thị Bích là minh chứng cho lòng trung thành son sắt, tinh thần bất khuất và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về người nữ chiến sĩ kiên cường ấy vẫn sống mãi như một lời nhắc nhở rằng lòng yêu nước và ý chí bảo vệ Tổ quốc sẽ luôn là sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỜI THỀ TRONG BÓNG TỐI | Câu chuyện thời hoa lửa