Bài viết

"Lời thề trong kẽ đá" - 12 ngày đêm dưới chân cao điểm 689

Hưng Yên09/01/2026Đào Văn Hân (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khe Sanh năm 1968 là một chảo lửa thực sự. Đạn pháo từ các căn cứ của Mỹ và bom từ máy bay B-52 cày nát từng mét đất, biến những cánh rừng xanh tốt thành những bãi đất đỏ cháy khét. Trong một đợt tấn công chiếm cao điểm, đơn vị của bác bị hỏa lực địch chia cắt. Bác và ba đồng chí nữa bị kẹt lại trong một kẽ đá hẹp ngay dưới chân đồn địch. Trên đầu là đạn đại liên bắn rát, phía trước là bãi mìn dày đặc, chúng bác không thể lùi cũng không thể tiến.

Chúng bác nằm trong kẽ đá đó suốt 12 ngày đêm. Lương thực cạn kiệt, mỗi người chỉ còn vài hạt gạo rang và một bình tông nước đã cạn khô. Để sinh tồn, chúng bác phải liếm những giọt sương đọng trên vách đá vào sáng sớm. Bác nhớ người đồng đội tên là Bình, anh ấy bị trúng mảnh pháo vào chân, vết thương bắt đầu hoại tử nhưng anh ấy không hề kêu rên nửa lời vì sợ lộ vị trí. Đến ngày thứ 10, biết mình không qua khỏi, Bình dùng máu của mình viết lên vách đá: "Dù chết cũng không rời trận địa. Các anh ở lại giữ vững niềm tin".

Sáng ngày thứ 13, khi quân ta mở cuộc tổng công kích chiếm lại cao điểm, các bác mới được giải cứu. Khi nhìn thấy bóng áo xanh của đồng đội, bác đã không còn sức để reo hò, chỉ biết ôm lấy nhau mà khóc. Lời thề trong kẽ đá của Bình đã trở thành động lực để chúng bác chiến đấu cho đến ngày cuối cùng. Những kẽ đá ở Khe Sanh không chỉ là nơi trú ẩn, nó là chứng nhân cho một ý chí sắt đá, một lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn