LỜI THỀ TRƯỚC BÌNH MINH: THƯỢNG SĨ LÊ ĐỨC HUỆ
LỜI THỀ TRƯỚC BÌNH MINH: THƯỢNG SĨ LÊ ĐỨC HUỆ
Mạch truyện đỏ khép lại bằng một nốt lặng lấy đi nhiều nước mắt nhất về một người chỉ huy tiểu đội, người đã gửi lại tuổi xuân vào lòng đất mẹ trong một chiều mùa xuân năm 1972 khốc liệt ngay trước thềm những chiến dịch lớn. Người anh hùng kiên trung ấy là Thượng sĩ, Tiểu đội trưởng Lê Đức Huệ, sinh năm 1952 tại xã Nghĩa Hợp, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Chiến đấu trong hàng ngũ của c3, d631 KT, anh bước vào trận đánh khi tuổi đời vừa tròn hai mươi – cái tuổi đẹp nhất của một đời người với bao ước mơ và hoài bão gửi lại nơi quê nhà.
Ngày 23 tháng 2 năm 1972, trong một trận đánh chốt chặn vô cùng ác liệt bảo vệ tuyến hành lang chiến lược trước đà tiến công điên cuồng của giặc, địch trút hàng tấn bom đạn dốc túi nhằm hủy diệt hoàn toàn phòng tuyến của ta. Giữa tiếng nổ long trời lở đất, anh Huệ bị một mảnh đạn phạt xé rách một bên vai, máu chảy loang lổ bờ ngực trẻ. Bằng một nghị lực phi thường vượt lên trên giới hạn chịu đựng của con người, anh lấy chiếc bạt thô băng chặt vết thương, một tay bám chắc vào vách đá, tay kia liên tục chỉ huy tiểu đội bắn trả và giữ vững vị trí chiến đấu cho đến khi quân địch bị đẩy lùi hoàn toàn. Anh trút hơi thở cuối cùng khi tiếng súng trên cao điểm vừa ca khúc khải hoàn.
Chi tiết biểu tượng thiêng liêng tột cùng đọng lại chính là chiếc còi chỉ huy bằng đồng móp méo vì sức ép bom, dẫu dính máu tươi và bụi bặm chiến trường nhưng vẫn được anh bóp chặt trong lòng bàn tay như một mệnh lệnh giữ đất chưa bao giờ khuất phục. Thượng sĩ Lê Đức Huệ nằm lại ở tuổi hai mươi, gửi lại tuổi xuân vào ngàn xanh vĩnh cửu. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là dòng máu nóng đã thấm vào đất mẹ, nhắc nhở thanh niên hôm nay: Hãy sống sao cho xứng đáng với từng mét đường tự do ngày hôm nay được định hình từ xương máu vẹn tròn của một thế hệ anh hùng.



