LỜI THỀ TRƯỚC BÌNH MINH VÀ NGỌN LỬA TRẦN PHÚ BẤT DIỆT
Trong hành trình giữ nước kéo dài suốt hàng thiên niên kỷ của dân tộc, có một thời kỳ được gọi bằng cái tên đầy kiêu hãnh và xúc động: "thời hoa lửa". Đó là thời đại mà mỗi cuộc đời, mỗi thanh xuân của người chiến sĩ cách mạng đều sẵn sàng bùng cháy rực rỡ để soi đường cho đêm tối lầm than. Khi lật giở những trang biên niên sử hào hùng ấy, chúng ta không thể không dừng lại trước hình ảnh đồng chí Trần Phú – Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Người thanh niên ấy đã hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc và để lại một lời thề son sắt, vang vọng mãi đến muôn đời sau.
Trần Phú sinh ra tại Tuy An, Phú Yên nhưng lớn lên và gắn bó với mảnh đất Đức Thọ, Hà Tĩnh – vùng đất địa linh nhân kiệt giàu truyền thống yêu nước. Sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ, ông đã phải tự lập từ rất sớm, nỗ lực học tập để trở thành một nhà giáo. Thế nhưng, đứng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào bị xiềng xích, người thầy giáo trẻ ấy đã quyết định gác lại bảng đen phấn trắng để dấn thân vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy. Thời hoa lửa của Trần Phú bắt đầu từ những cung đường bôn ba khắp Trung Quốc, Liên Xô, từ những đêm thức trắng tại Quảng Châu để hấp thụ tư tưởng cứu nước của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.
Chính tư duy nhạy bén và trái tim rực lửa yêu nước đã đưa Trần Phú trở thành người dự thảo bản Luận cương Chính trị năm 1930 và được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng khi mới vừa tròn 26 tuổi. Ở độ tuổi mà nhiều thanh niên ngày nay mới bắt đầu lập thân, Trần Phú đã gánh vác trên vai vận mệnh của cả một thế gia, chèo lái con thuyền cách mạng Việt Nam vượt qua những cơn sóng gió đầu tiên của lịch sử.
Thế nhưng, chặng đường hoa lửa ấy luôn đầy rẫy những cạm bẫy và sự khốc liệt. Tháng 4 năm 1931, giữa bão táp của cao trào Xô viết Nghệ - Tĩnh, đồng chí Trần Phú bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn. Biết ông là người đứng đầu cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, kẻ thù hí hửng mở cờ trong bụng. Chúng dùng mọi thủ đoạn hung bạo và đê hèn nhất, từ dụ dỗ bằng vinh hoa phú quý đến những trận đòn tra tấn dã man "chết đi sống lại" nhằm bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ trẻ.
Nhưng thực dân Pháp đã hoàn toàn bất lực trước một bản lĩnh thép. Suốt nhiều tháng ròng rã bị giam cầm và hành hạ, Trần Phú không nửa lời khuất phục, không một dòng khai báo làm tổn hại đến tổ chức. Trong căn hầm biệt giam ẩm thấp, dù thể xác bị tàn phá nặng nề bởi đòn roi và căn bệnh lao phổi tái phát, ánh mắt của ông vẫn rực sáng niềm tin vào ngày mai chiến thắng.
Khúc tráng ca vĩ đại nhất của thời hoa lửa mang tên Trần Phú chính là ngày 6 tháng 9 năm 1931 tại Nhà thương Chợ Quán, Sài Gòn.
Do chế độ tù đày hà khắc và những vết thương quá nặng, Tổng Bí thư Trần Phú đã trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 27 – độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân. Trước khi đi vào cõi vĩnh hằng, ông nắm chặt tay các đồng chí của mình và để lại lời nhắn nhủ bất tử, rạch đôi không gian tăm tối của ngục tù: "Hãy giữ vững chí khí!". Lời nói ấy không có một chút bi lụy, nó đanh thép, hào sảng như một tiếng kèn xung trận, khẳng định niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.
Trần Phú ngã xuống khi đất nước chưa kịp nở hoa độc lập, nhưng câu nói cuối cùng của ông đã trở thành vũ khí sắc bén, trở thành ngọn đuốc tinh thần tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu chiến sĩ cộng sản vững bước qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ sau này.
Gần một thế kỷ đã trôi qua, đất nước Việt Nam nay đã hòa bình, tự do và đang trên đà phát triển mạnh mẽ. Những mái trường, những con đường thênh thang mang tên cố Tổng Bí thư Trần Phú mọc lên rực rỡ trên khắp mọi miền Tổ quốc. Thế nhưng, bài học về thời hoa lửa và lời thề "Giữ vững chí khí" của ông thì chưa bao giờ cũ.
Hình ảnh người Tổng Bí thư đầu tiên nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em hôm nay rằng: Giá trị của một con người không đo bằng số năm họ sống trên đời, mà đo bằng những cống hiến họ để lại cho Tổ quốc vào khoảnh khắc họ ra đi. Tiếp bước ngọn lửa thanh xuân bất diệt của anh hùng Trần Phú, tuổi trẻ hôm nay nguyện mang "chí khí" năm xưa vào thời bình – biến nó thành quyết tâm chiến thắng nghèo nàn, lạc hậu, không ngừng học tập, sáng tạo để dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng phồn vinh, vững bước trên đài vinh quang của thế giới.



