Lời thề trước giờ hành quyết tại Hóc Môn
Sự hy sinh oanh liệt và những lời dặn dò đẫm khí tiết anh hùng trước họng súng kẻ thù.
Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại ngã tư Giồng (Hóc Môn, Gia Định), thực dân Pháp đưa đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai cùng các nhà lãnh đạo kiệt xuất khác như Hà Huy Tập, Phan Đăng Lưu, Nguyễn Văn Cừ ra pháp trường hành quyết. Đây là hành động trả thù dã dã man của chính quyền thực dân nhằm đè bẹp tinh thần cách mạng của nhân dân ta sau cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ.
Trước họng súng của kẻ thù, Nguyễn Thị Minh Khai cùng các đồng chí vẫn giữ vững tư thế ngẩng cao đầu. Khi kẻ thù định bịt mắt đồng chí, cô đã dũng cảm từ chối và tuyên bố thẳng thắn: "Không cần bịt mắt tôi! Tôi phải nhìn thấy mặt đất quê hương và những người đồng chí của tôi!". Hành động kiên cường ấy đã khiến những tên tàn bạo phải run sợ trước bản lĩnh của người nữ cộng sản.
Trước khi tiếng súng tàn bạo vang lên, đồng chí đã hô to các khẩu hiệu cách mạng và gửi lại lời dặn dò đẫm khí tiết đến đồng bào, đồng chí: "Việc chúng tôi làm là chính nghĩa. Dù chúng tôi có bị giết, cách mạng nhất định sẽ thành công!". Tiếng hô ấy vang vọng giữa không gian Ngã tư Giồng, trở thành lời thề bất tử của người nữ anh hùng dâng hiến trọn đời cho Tổ quốc.
Sự hy sinh oanh liệt của Nguyễn Thị Minh Khai ở tuổi 31 là tổn thất to lớn cho phong trào cách mạng Việt Nam. Tuy nhiên, máu của đồng chí và các chiến sĩ cộng sản đã thấm đượm lòng đất mẹ, nuôi dưỡng ngọn lửa yêu nước bùng cháy mãnh liệt, thúc đẩy toàn thể dân tộc đứng lên giành độc lập trong mùa thu lịch sử 1945.



