Lời thề trước ngày đi xa
Đầu tháng 7 năm 1967, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh ra Hà Nội để báo cáo với Bác Hồ và Bộ Chính trị về tình hình chiến trường miền Nam, chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968. Theo kế hoạch, ngay sau cuộc họp, ông sẽ trở lại miền Nam để trực tiếp chỉ đạo chiến trường.
Chiều ngày 5 tháng 7 năm 1967, tại căn nhà nhỏ ở Hà Nội, Đại tướng có cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với một số cán bộ trẻ và đoàn viên thanh niên trước giờ lên đường. Thấy Đại tướng gầy đi nhiều, nước da sạm đen vì nắng gió chiến trường miền Nam và những cơn sốt rét rừng tái phát, các đồng chí trẻ không khỏi xúc động và lo lắng cho sức khỏe của ông.
Hiểu được tình cảm của mọi người, Đại tướng cười lớn, nụ cười sảng khoái tràn đầy năng lượng quen thuộc. Ông vỗ vai một chiến sĩ trẻ và nói: "Sức khỏe của tôi thế này là còn tốt chán! Vào trong đó, thấy anh em thanh niên ta đánh Mỹ hay quá, hừng hực khí thế, tự nhiên bao nhiêu mệt mỏi tiêu tan hết. Lần này vào lại, nhất định chúng ta sẽ làm cho Mỹ - Ngụy một trận tơi bời!"
Ông dặn dò các thanh niên có mặt hôm đó về trách nhiệm của hậu phương đối với tiền tuyến. Ông nhấn mạnh rằng thanh niên miền Bắc không chỉ thi đua "Tay cày tay súng" mà phải luôn trong tư thế "Sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cần".
Không ai ngờ rằng, đó lại là những lời dặn dò cuối cùng của ông. Đêm hôm đó, cơn đau tim đột ngột đã lấy đi sự sống của người Đại tướng tài ba, kiên trung khi kế hoạch trở lại miền Nam còn dở dang.
Sự ra đi đột ngột của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh là một tổn thất to lớn cho cách mạng Việt Nam. Nhưng tinh thần, khí phách và lời thề quyết đánh thắng giặc Mỹ xâm lược của ông đã trở thành ngọn đuốc soi đường, biến thành sức mạnh sấm sét để thế hệ thanh niên thời ấy xông lên, làm nên Đại thắng mùa Xuân 1975.


