Lời thề trước ngày ra trận
Lời thề trước ngày ra trận

Lời thề trước ngày ra trận
Không có tiếng cười đùa như những ngày đầu. Những gương mặt trẻ dưới ánh đèn vàng trở nên trầm lắng. Người nhớ mẹ, người nhớ cha, người nhớ vợ mới cưới, người nghĩ đến mái nhà cách đây hàng trăm cây số.
Người trung đội trưởng đứng trước hàng quân.
Anh nhìn từng người rồi nói:
— Ngày mai chúng ta lên đường. Phía trước có thể rất gian khổ. Nhưng các đồng chí hãy nhớ, chúng ta đi cùng nhau.
Cả hàng quân im lặng.
Bác Được nhìn những người bạn đứng bên cạnh. Có người đã cùng bác trải qua những buổi thao trường nắng cháy, những cuộc hành quân dài, những bữa cơm đạm bạc và những đêm gác đầu tiên.
Từ những người xa lạ, họ đã trở thành một tiểu đội gắn bó như anh em.
Người trung đội trưởng hỏi:
— Các đồng chí có quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ không?
Tiếng trả lời vang lên:
— Có!
Anh hỏi lần nữa:
— Có giữ vững kỷ luật, đoàn kết và giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh không?
— Có!
Tiếng hô lần này mạnh hơn.
Bác Được kể rằng lúc ấy, bác không nghĩ đến những lời lẽ lớn lao. Bác chỉ nghĩ rất đơn giản: đã khoác quân phục thì phải làm tròn trách nhiệm của người lính.
Một người bạn bên cạnh khẽ nói:
— Nếu có lúc nào mệt quá, nhớ gọi nhau nhé.
Bác quay sang gật đầu.
Chẳng ai biết ngày mai mình sẽ gặp những gì.
Nhưng tất cả đều hiểu một điều: không được bỏ đồng đội phía sau.
Sau buổi tập trung, mọi người trở về phòng chuẩn bị ba lô.
Bác Được lấy chiếc khăn tay mẹ gửi theo ra, gấp lại thật cẩn thận rồi đặt vào túi áo.
Bác cũng lấy lá thư mẹ viết từ quê ra đọc lần nữa.
Không có lời nào đặc biệt. Chỉ là những lời dặn dò giản dị: giữ gìn sức khỏe, thương yêu đồng đội và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Bác gấp lá thư lại.
Ngoài sân, tiếng bước chân của người lính trực vọng qua hành lang.
Bác nằm xuống nhưng không ngủ.
Đêm ấy dài hơn mọi đêm.
Gần sáng, tiếng kẻng vang lên.
Cả đơn vị thức dậy.
Ba lô được buộc chặt. Quân phục chỉnh tề. Súng được kiểm tra. Những chàng trai trẻ đứng thành hàng trước sân.
Trời vừa hửng sáng.
Một người nhìn về phía quê nhà.
Một người cúi xuống chỉnh lại dây giày.
Một người lặng lẽ nắm tay bạn.
Không có lời thề nào được nói thành văn bản, nhưng trong lòng mỗi người đều có một lời thề.
Đó là lời thề giữ trọn trách nhiệm của người lính.
Lời thề không bỏ đồng đội.
Lời thề cố gắng trở về với quê hương.
Và nếu chiến tranh buộc phải hy sinh, thì sự hy sinh ấy phải có ý nghĩa đối với đất nước và những người đang ở phía sau.
Tiếng lệnh xuất phát vang lên.
Hàng quân bắt đầu chuyển động.
Bác Được bước đi cùng đồng đội.
Con đường phía trước còn rất dài.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, bác hiểu rằng mình không còn bước đi chỉ với tư cách một chàng trai quê Nghệ An.
Bác đang bước đi với tư cách một người lính.
Nhiều năm sau, khi đã trở về và mái tóc đã bạc, bác vẫn nhớ đêm trước ngày ra trận.
Bác nói với con cháu:
“Lời thề của người lính không nhất thiết phải nói thật to. Có những lời thề được giữ bằng cả một đời.”
Và có lẽ đó chính là điều sâu sắc nhất của lời thề trước ngày ra trận: nó không nằm ở những câu nói hùng hồn, mà nằm trong cách người lính giữ kỷ luật, thương đồng đội, hoàn thành nhiệm vụ và mang theo tình yêu quê hương qua những năm tháng gian khổ.


