Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI THỀ TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG

“Lời thề trước pháp trường” kể về anh hùng Nguyễn Văn Trỗi – người thanh niên 24 tuổi đã hiên ngang trước pháp trường, giữ vững khí tiết và lý tưởng cách mạng, để lại hình ảnh bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Tuyên Quang14/08/2026Chi đoàn Tiểu học Tà Nung ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI THỀ TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG

LỜI THỀ TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG

Sài Gòn, những năm 1960.

Chiến tranh phủ bóng lên thành phố. Trong những con đường đông đúc, giữa tiếng xe cộ và những hàng quán tưởng như bình yên, cuộc đấu tranh cách mạng vẫn âm thầm diễn ra.

Ở nơi ấy có một người thanh niên tên Nguyễn Văn Trỗi.

Anh là một người thợ điện. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong trái tim luôn cháy bỏng tình yêu quê hương và khát vọng đất nước được độc lập, thống nhất.

Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm tiêu diệt phái đoàn quân sự Mỹ. Nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, nhưng anh không một chút do dự.

Anh hiểu rằng con đường mình lựa chọn có thể dẫn đến cái chết.

Nhưng anh vẫn đi.

Ngày thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Trỗi bị địch phát hiện và bắt giữ.

Từ một người thợ điện bình dị, anh trở thành tù nhân của kẻ thù.

Trong những ngày bị giam cầm, địch dùng đủ mọi cách để tra khảo, dụ dỗ và đe dọa. Chúng muốn anh khai ra đồng đội. Chúng muốn anh từ bỏ lý tưởng.

Nhưng tất cả đều thất bại.

Nguyễn Văn Trỗi vẫn im lặng.

Có những lúc thân thể bị hành hạ đến kiệt sức, nhưng tinh thần của người thanh niên ấy vẫn không khuất phục.

Rồi bản án tử hình được đưa ra.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường.

Anh mới 24 tuổi.

Hai mươi bốn tuổi...

Một độ tuổi mà biết bao người đang bắt đầu những ước mơ đẹp nhất của cuộc đời.

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi không còn tương lai riêng cho mình nữa.

Trên đường ra pháp trường, anh vẫn bình tĩnh. Không khóc. Không van xin. Không cúi đầu.

Khi đứng trước họng súng của kẻ thù, anh ngẩng cao đầu.

Một người lính bước đến định bịt mắt anh.

Nguyễn Văn Trỗi không chấp nhận.

Anh muốn được nhìn thấy bầu trời.

Anh muốn được nhìn thấy quê hương lần cuối.

Và rồi, giữa pháp trường, tiếng nói của người thanh niên 24 tuổi vang lên:

“Đả đảo đế quốc Mỹ!
Việt Nam muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!”

Tiếng hô vang lên.

Một lần.

Rồi một lần nữa.

Và tiếng súng vang lên.

Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống.

Máu của người thanh niên ấy hòa vào đất mẹ.

Nhưng có một điều mà kẻ thù không thể giết được.

Đó là lý tưởng.

Nguyễn Văn Trỗi đã hy sinh, nhưng hình ảnh người thanh niên đứng hiên ngang trước pháp trường đã trở thành biểu tượng của một thế hệ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh – một thế hệ dám sống, dám chiến đấu và dám hy sinh vì Tổ quốc.

Anh ra đi khi mới 24 tuổi.

Không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.

Không kịp chứng kiến ngày hòa bình trở lại.

Nhưng tuổi trẻ của anh đã góp phần làm nên mùa xuân của đất nước.

Và từ câu chuyện ấy, một lời thề dường như vẫn còn vang vọng qua thời gian:

Có thể kẻ thù lấy đi một mạng sống, nhưng không thể khuất phục được một con người có lý tưởng.

Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống.

Nhưng ngọn lửa tuổi trẻ của anh vẫn còn cháy mãi – trong lịch sử, trong ký ức dân tộc và trong lòng những thế hệ Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn