Cựu Thanh niên xung phong

Lời thề tuổi 18 của những người con gái vùng đất thép Sen Ngư

Giữa hội trường đông người, cựu thanh niên xung phong (TNXP) Võ Thị Nghĩa của vùng đất thép Sen Ngư, Quảng Trị ngồi lặng, đôi mắt như ngóng tìm những gương mặt thân quen của đồng đội năm xưa. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày tháng lên đường vào chiến trường, điều bà nhớ nhất không phải là bom đạn hay những vết thương còn hằn trên cơ thể, mà là một buổi lễ đặc biệt - lễ truy điệu sống dành cho những người trẻ trước giờ ra trận.

Quảng Trị12/08/2026Nguỵ Thị Hà Trang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời thề tuổi 18 của những người con gái vùng đất thép Sen Ngư

Năm 1968, bà Nghĩa vừa tròn 18 tuổi. Ở cái tuổi mà hôm nay nhiều người trẻ mới bắt đầu bước vào giảng đường, ấp ủ những ước mơ về công việc, gia đình và tương lai, những chàng trai, cô gái Sen Ngư khi ấy đã sẵn sàng rời quê hương, bước vào nơi chiến tranh khốc liệt với tâm thế có thể không trở về.

Trước ngày lên đường, bà Nghĩa cùng đồng đội tham dự lễ truy điệu sống. Giữa không khí trang nghiêm, họ đứng trước bàn thờ, nghe lời tiễn biệt của quê hương và chuẩn bị tinh thần cho điều không ai mong muốn nhưng ai cũng biết có thể xảy ra. Lá cờ Tổ quốc tung bay trong buổi lễ, những người trẻ tuổi đồng thanh hạ quyết tâm lên đường.

“Đã đi là quyết tâm. Một chết, hai sống thì mới đi”, bà Nghĩa nhắc lại lời thề năm xưa.

Một câu nói ngắn, nhưng chứa đựng khí phách của cả một thế hệ. Họ hiểu con đường phía trước là bom đạn, hiểm nguy và có thể là sự hy sinh. Nhưng khi Tổ quốc cần, những người con của Sen Ngư vẫn lên đường, không đắn đo, không đặt sự sống của riêng mình lên trước nhiệm vụ.

Sau hơn nửa thế kỷ, ký ức ấy vẫn nguyên vẹn trong người cựu TNXP. Những đồng đội cùng đứng dưới lá cờ năm nào, những người đã cùng bà bước qua tuổi 18 giữa chiến tranh, giờ người còn, người mất. Mỗi lần nhớ lại, bà như vẫn nhìn thấy những gương mặt trẻ tuổi ngày ấy - những con người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Với bà Nghĩa, lễ truy điệu sống năm 1968 không chỉ là một nghi lễ tiễn người ra trận. Đó còn là dấu mốc của một thế hệ đã lựa chọn dâng hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Và hơn nửa thế kỷ sau, lời thề của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám năm nào vẫn là ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời thề tuổi 18 của những người con gái vùng đất thép Sen Ngư | Câu chuyện thời hoa lửa