Bài viết

LỜI THỀ TUỔI MƯỜI TÁM

Bác Trần Văn Hòa sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại vùng quê ven biển Thanh Hóa. Tuổi thơ gắn liền với ruộng đồng, gió biển và những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Năm 18 tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh, tham gia nhiều chiến dịch lớn trong kháng chiến chống Mỹ.

Thanh Hóa04/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của bác Trần Văn Hòa, có một ngày không bao giờ phai nhạt – ngày bác rời quê hương lên đường nhập ngũ ở tuổi mười tám. Đó không chỉ là một chuyến đi, mà là sự lựa chọn của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi trẻ để bước vào cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.

Sinh ra ở xã Hoằng Lộc, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, bác Hòa lớn lên giữa những cánh đồng lúa trải dài và tiếng sóng biển quê hương. Cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn, nhưng trong lòng mỗi người dân đều có một tình yêu đất nước sâu nặng. Tin tức về chiến tranh, về những đoàn quân ra trận đã trở thành động lực thôi thúc biết bao thanh niên đứng lên.

Năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, bác Hòa nhận được giấy báo nhập ngũ. Đối với một chàng trai trẻ, đó là một quyết định lớn lao, đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời. Đêm trước ngày lên đường, bác gần như không ngủ. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, bác lặng lẽ nhìn lại mọi thứ quen thuộc: chiếc giường tre, sân đất, con đường làng và cánh đồng lúa đang thì con gái.

Bác kể rằng lúc ấy trong lòng vừa háo hức, vừa bồi hồi. Háo hức vì được góp sức cho Tổ quốc, nhưng cũng lưu luyến vì phải rời xa gia đình, cha mẹ và quê hương thân yêu.

Sáng hôm sau, cả làng ra tiễn đoàn tân binh. Người mẹ già của bác Hòa đứng lặng ở cổng làng, tay cầm chiếc khăn nâu đã cũ. Không khóc thành tiếng, nhưng đôi mắt bà đỏ hoe. Trước khi lên đường, bác Hòa quỳ xuống trước bàn thờ gia tiên, thắp nén hương và thầm hứa:
“Con đi lần này là đi vì Tổ quốc. Dù có thế nào con cũng sẽ không lùi bước.”

Lời thề ấy trở thành điểm tựa tinh thần theo bác suốt những năm tháng chiến tranh sau này.

Những ngày đầu trong quân ngũ, mọi thứ đều xa lạ với chàng trai trẻ. Kỷ luật nghiêm ngặt, huấn luyện vất vả, những bài tập thể lực nặng nề khiến không ít người mệt mỏi. Nhưng chính trong gian khổ ấy, bác Hòa dần trưởng thành.

Bác được biên chế vào đơn vị pháo binh – một lực lượng quan trọng trong chiến đấu. Những khẩu pháo nặng hàng tấn, những buổi kéo pháo trong mưa, những lần ngụy trang giữa rừng đều là thử thách khắc nghiệt đối với người lính trẻ.

Thế nhưng, điều giúp bác vượt qua tất cả chính là tình đồng đội. Những người lính đến từ khắp mọi miền đất nước, dù khác nhau về quê quán, nhưng khi khoác lên mình màu áo lính đều trở thành anh em một nhà. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua mệt mỏi.

Có những đêm nằm giữa doanh trại đơn sơ, bác Hòa và đồng đội thường kể cho nhau nghe về quê nhà. Người nhớ mẹ, người nhớ ruộng đồng, người nhớ người yêu nơi xa. Những câu chuyện giản dị ấy đã trở thành nguồn động lực giúp họ vững vàng hơn.

Bác Hòa luôn nhớ rõ lời dặn của mẹ trước lúc lên đường:
“Đi thì đi cho trọn nghĩa, con nhé.”

Câu nói ấy không chỉ là lời tiễn biệt mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của một người con đối với đất nước.

Nhìn lại chặng đường tuổi trẻ, bác Hòa hiểu rằng quyết định nhập ngũ năm 18 tuổi đã thay đổi cả cuộc đời mình. Từ một chàng trai quê nghèo, bác trở thành người lính, bước vào một hành trình đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào.

Bởi chính từ những ngày đầu ấy, ngọn lửa của “thời hoa lửa” đã được thắp lên trong trái tim bác – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của niềm tin vào ngày mai độc lập.

Và ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục cháy sáng trong những chặng đường tiếp theo của cuộc đời người lính Trần Văn Hòa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn