Lời thề vang vọng giữa đại ngàn
Đọc về sự kiện Hội thề Rừng Rong, lòng tôi bỗng dưng rúng động trước 5 lời thề son sắt của 27 chiến sĩ năm xưa. 'Độc lập hay là chết!', 'Chết tự do hơn sống nô lệ!'... Những câu chữ ấy không chỉ là lời nói, mà là máu, là xương, là lý tưởng sống cao cả của một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc. Giữa cánh rừng rậm rạp, âm u của năm 1946, những lời thề ấy như những tia chớp xé tan màn đêm nô lệ, thắp lên ngọn lửa niềm tin cho cả một vùng đất Trảng Bàng. Đó không chỉ là một nghi lễ, mà là một sự cam kết vĩnh cửu với non sông, một sự lựa chọn không có đường lui, chỉ có con đường duy nhất là chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.



