LỜI THỀ XÉ TOẠC BẦU TRỜI: "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"
Bầu trời miền Bắc những năm đánh Mỹ luôn rực lửa bởi những trận không chiến ác liệt. Để bảo vệ không phận Tổ quốc, bộ đội Phòng không - Không quân đã phải đối mặt với những loại máy bay tiêm kích hiện đại nhất thế giới thời bấy giờ. Giữa trận địa bom cày đạn xới ấy, tiếng hô vang của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu thép của toàn quân.
Bầu trời miền Bắc những năm đánh Mỹ luôn rực lửa bởi những trận không chiến ác liệt. Để bảo vệ không phận Tổ quốc, bộ đội Phòng không - Không quân đã phải đối mặt với những loại máy bay tiêm kích hiện đại nhất thế giới thời bấy giờ. Giữa trận địa bom cày đạn xới ấy, tiếng hô vang của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu thép của toàn quân.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, không quân Mỹ ập đến đánh phá ác liệt vùng trời miền Tây Quảng Bình. Khẩu đội pháo cao xạ do Nguyễn Viết Xuân chỉ huy đã anh dũng đánh trả. Lưới lửa phòng không của ta đan dày đặc, buộc máy bay địch phải bổ nhào ném bom nhằm tiêu diệt trận địa. Một loạt bom nổ văng mảnh tứ tung, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, nát một bên đùi.
Máu chảy đầm đìa, đau đớn tột cùng nhưng anh kiên quyết không rời vị trí. Để đồng đội không hoang mang, anh nén đau, yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân dập nát, băng bó tạm thời rồi tiếp tục bám trụ bên khẩu pháo. Giữa tiếng bom gầm đạn rít, giọng nói đanh thép của anh vang lên xé toạc bầu trời: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Tiếng hô ấy như một luồng điện truyền sức mạnh vô song cho các pháo thủ. Trận địa bừng bừng khí thế, trút lưới đạn lửa lên bầu trời và bắn rơi máy bay địch. Nguyễn Viết Xuân hy sinh sau trận đánh đó, nhưng câu nói hào hùng của anh đã trở thành biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, làm nức lòng hàng triệu quân dân cả nước trong công cuộc đánh đuổi giặc ngoại xâm.



