Bài viết

LỜI THÉP CỦA NGƯỜI ANH HÙNG TRẺ TUỔI

Tây Ninh09/05/2026Trường THPT Đông Thạnh (Trường THPT Đông Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1.Tiêu đề: LỜI THÉP CỦA NGƯỜI ANH HÙNG TRẺ TUỔI 2.Tên tác giả: Nguyễn Lan Anh 3.Ngày tháng: sinh ngày 20/10/1914 và mất ngày 21/11/1931 4. Nội dung: Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914. Ở tuổi 17, anh được giao nhiệm vụ bảo vệ cán bộ và liên lạc cho Trung ương Đảng tại Sài Gòn. Ngày 8/2/1931, trong buổi mít tinh của hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, để bảo vệ đồng chí diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã dũng cảm bắn chết mật thám Pháp Le Grand ngay giữa đám đông. Anh bị bắt và chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man trong ngục tối Khám Lớn. Thế nhưng, trước sự đe dọa hay những lời dụ dỗ "cải tà quy chính" của kẻ thù, anh vẫn giữ vững khí tiết. Hình ảnh đáng nhớ nhất là tại phiên tòa đại hình, khi vị luật sư bào chữa xin khoan hồng vì anh còn quá trẻ, "chưa đủ trí khôn", Lý Tự Trọng đã dõng dạc ngắt lời: “Tôi hành động không phải là không suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Thanh niên Việt Nam chỉ có một con đường duy nhất là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!" Ngày 21/11/1931, anh hiên ngang bước lên máy chém, miệng vẫn hát vang bài Quốc tế ca, để lại một tượng đài bất tử về tinh thần thép của tuổi trẻ Việt Nam. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường trong hòa bình, mỗi lần đọc lại câu nói của anh Lý Tự Trọng, em lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ở tuổi 17 – lứa tuổi mà chúng em đôi khi còn loay hoay với những định hướng cá nhân, còn mải mê với những thú vui thường nhật – thì anh Trọng đã xác định được "đạo đức" lớn nhất của đời mình chính là lòng yêu nước. Anh không coi thanh xuân là để hưởng thụ, mà là để dấn thân. Câu nói "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng" trong bối cảnh hôm nay không còn là cầm súng ra trận, mà là cuộc cách mạng về tri thức, về sự tử tế và khát vọng đưa Việt Nam vươn tầm thế giới. Mỗi bài toán khó, mỗi giờ học miệt mài hay mỗi hành động tình nguyện của chúng em chính là cách tiếp nối ngọn lửa "Hoa đỏ" mà anh đã thắp lên. Em nhận ra rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của những người anh hùng tuổi đôi mươi. Vì vậy, chúng em không có quyền sống hoài, sống phí. Câu chuyện của anh Lý Tự Trọng chính là chiếc kim chỉ nam giúp em vững vàng hơn trước những cám dỗ, để sống một thanh xuân rực rỡ và có ích cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn