Lợi Thuận: Những "Người Cá" Trong Lòng Đất Thép
Địch thường xuyên dùng chó nghiệp vụ và máy dò để tìm cửa hầm, nhưng chúng luôn thất bại tại Lợi Thuận. Bí mật nằm ở những chiếc giếng nước sinh hoạt của dân làng. Dưới làn nước trong vắt mà người dân vẫn múc lên hàng ngày, ông Bảy Kháng đã thiết kế một nắp hầm chìm sâu dưới đáy giếng. Khi có động, các chiến sĩ chỉ cần lặn xuống giếng, đẩy nhẹ nắp hầm là có thể biến mất vào hệ thống địa đạo liên hoàn. Kẻ thù nhìn vào chỉ thấy một giếng nước bình thường, không thể ngờ rằng cả một đội quân đang ẩn
Lợi Thuận: Những "Người Cá" Trong Lòng Đất Thép
1. Thành phố ngầm trong lòng nước
Khác với địa đạo Củ Chi đất đỏ cứng cáp, địa đạo Lợi Thuận được đào trên vùng đất có mạch nước ngầm rất cao. Để có được một lối đi an toàn, các chiến sĩ và nhân dân nơi đây phải vừa đào vừa chống chọi với bùn nhão và nước tuôn ra từ lòng đất.
Những người lính địa đạo Lợi Thuận thường xuyên phải sống trong tình trạng ẩm ướt. Họ di chuyển trong những đường hầm hẹp, nước ngập đến ngang bụng, có đoạn phải lặn sâu qua những "eo" hầm đầy nước để sang căn hầm khác. Chính vì vậy, danh xưng "Người cá trong lòng đất" đã ra đời như một sự khâm phục dành cho sức chịu đựng dẻo dai của họ.
2. Chiếc giếng "biết nói" và những nắp hầm bí mật
Nhân vật chính trong những huyền thoại này là Anh hùng Phan Văn Kháng (Bảy Kháng). Ông là bậc thầy của nghệ thuật ngụy trang và lợi dụng địa hình.
Địch thường xuyên dùng chó nghiệp vụ và máy dò để tìm cửa hầm, nhưng chúng luôn thất bại tại Lợi Thuận. Bí mật nằm ở những chiếc giếng nước sinh hoạt của dân làng. Dưới làn nước trong vắt mà người dân vẫn múc lên hàng ngày, ông Bảy Kháng đã thiết kế một nắp hầm chìm sâu dưới đáy giếng. Khi có động, các chiến sĩ chỉ cần lặn xuống giếng, đẩy nhẹ nắp hầm là có thể biến mất vào hệ thống địa đạo liên hoàn. Kẻ thù nhìn vào chỉ thấy một giếng nước bình thường, không thể ngờ rằng cả một đội quân đang ẩn mình ngay dưới làn nước ấy.
3. Cuộc đấu trí với "Cơn lốc đỏ"
Năm 1969, địch mở cuộc càn quét mang tên "Cơn lốc đỏ" vào Lợi Thuận với hy vọng san phẳng vùng căn cứ biên giới. Chúng dùng máy cày khổng lồ xới tung mặt đất, bơm nước và hơi độc xuống những lỗ thông hơi mà chúng nghi ngờ.
Trong bóng tối ẩm thấp và nghẹt thở, ông Bảy Kháng cùng đồng đội bình tĩnh sử dụng hệ thống "nút chặn" hình chữ U. Đây là những đoạn hầm được đào trũng xuống rồi vòng lên, nước sẽ đọng lại ở phần đáy tạo thành một cái bẫy kín khí tự nhiên, ngăn không cho khói độc tràn qua các ngăn hầm khác. Họ vừa thở bằng những ống tre nhỏ xuyên qua rễ cây cổ thụ, vừa chờ đợi thời cơ.
Khi quân địch đắc thắng tưởng rằng đã tiêu diệt được "Việt Cộng" dưới hầm, thì bất ngờ từ những ụ mối, bụi rậm ngay sau lưng chúng, ông Bảy Kháng cùng tiểu đội vọt lên như những bóng ma, nổ súng chính xác rồi lại "độn thổ" biến mất trước khi pháo binh địch kịp phản pháo.
4. Tình nghĩa dưới mạch nước ngầm
Cuộc sống dưới địa đạo Lợi Thuận khốc liệt đến mức làn da ai cũng tái đi vì thiếu ánh nắng và ngấm nước lâu ngày. Nhưng chính trong cái ẩm lạnh ấy, tình đồng chí lại ấm áp hơn bao giờ hết. Họ nhường nhau mảnh lương khô cuối cùng, chia nhau từng hơi thở bên lỗ thông hơi nhỏ xíu.
Ông Bảy Kháng thường nói với anh em: "Đất mẹ bao bọc mình, nước mẹ che chở mình, giặc dù mạnh đến đâu cũng không thể thắng được lòng đất này."
Địa đạo Lợi Thuận hôm nay đã trở thành một di tích lịch sử, nhưng câu chuyện về những "người cá" vẫn được kể lại như một bài ca về sự sáng tạo không giới hạn của con người Tây Ninh. Anh hùng Phan Văn Kháng và những đồng đội của mình đã chứng minh rằng: Khi ý chí đã cứng như thép, thì dù trong bùn lầy hay nước thẳm, người lính vẫn


