LỜI TIỄN BIỆT BÊN BỜ SÔNG LÀNG
Sáng sớm, dòng sông quê lặng lẽ trôi trong làn sương mỏng. Hoàng Văn Thắng đứng bên bến nước, nhìn con đò nhỏ đang chờ sẵn. Chiếc ba lô trên vai nhẹ về vật chất nhưng nặng về cảm xúc, bởi đó là hành trình rời xa mái nhà thân thuộc.
Mẹ ông đứng lặng phía sau, không nói nhiều, chỉ nắm tay con trai thật lâu. Cái nắm tay ấy như gửi gắm tất cả niềm tin và lo lắng của người mẹ.
Khi tiếng gọi tập trung vang lên, ông bước lên đò. Con đò rời bến, mang theo tuổi trẻ của ông trôi về phía những ngày chiến trường đầy thử thách.



