LỜI TRI ÂN GỬI NGƯỜI CHIẾN SĨ TÂY ĐÔ 1
Có những lời tri ân dù nói bao nhiêu lần vẫn chưa đủ. Có những sự hy sinh dù thời gian trôi qua bao lâu vẫn khiến lòng người xúc động.
Có những lời tri ân dù nói bao nhiêu lần vẫn chưa đủ.
Có những sự hy sinh dù thời gian trôi qua bao lâu vẫn khiến lòng người xúc động.
Hôm nay, khi quê hương được sống trong hòa bình, chúng ta cúi đầu tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Văn Ảnh – sinh năm 1942, chiến sĩ Tây Đô 1, đã anh dũng hy sinh năm 1967.
Ông thuộc về một thế hệ đặc biệt – thế hệ đã sống giữa chiến tranh nhưng luôn hướng về hòa bình.
Khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường.
Khi quê hương gặp gian nguy, ông đã đứng lên.
Khi đồng đội cần, ông đã sát cánh.
Đó là vẻ đẹp của người chiến sĩ.
Trong những năm tháng chiến đấu, ông đã đối mặt với những hiểm nguy mà thế hệ hôm nay khó có thể hình dung hết. Nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bởi trong trái tim họ có một niềm tin lớn hơn nỗi sợ hãi: niềm tin vào độc lập, tự do và tương lai của dân tộc.
Năm 1967, cuộc đời ông khép lại giữa chiến trường.
Nhưng sự hy sinh ấy đã mở ra một ý nghĩa lớn lao hơn.
Ông cùng những người đồng đội đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay.
Chúng ta biết ơn ông không chỉ bằng những nén hương tưởng niệm.
Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng cách sống.
Sống có trách nhiệm với quê hương.
Sống tử tế với cộng đồng.
Biết trân trọng hòa bình.
Biết giữ gìn truyền thống.
Biết cố gắng học tập, lao động và cống hiến.
Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối những điều mà người đi trước đã gửi gắm.
Xin được nghiêng mình trước người chiến sĩ Tây Đô 1.
Xin được gọi tên ông bằng tất cả sự kính trọng.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Ảnh – một người con của quê hương đã sống một đời bình dị nhưng để lại một sự hy sinh cao đẹp.



