Lời tự sự của cây đàn Ghi-ta nơi chiến trường
Bài thơ là lời kể của cây đàn ghi-ta đã cùng người lính cất lên tiếng hát giữa những năm tháng chiến tranh.
Ta không sinh giữa sân khấu,
Chỉ theo người lính giữa rừng Trường Sơn.
Giữa đêm lửa trại cô đơn,
Ta ngân lên những cung đàn yêu thương.
Có bài hát gửi quê hương,
Có lời hẹn ước còn vương trong lòng.
Có người lính tuổi thanh xuân,
Vừa ôm súng, vừa ngân vang tiếng đàn.
Bom rơi chẳng thể ngăn cản,
Tiếng ca vẫn sáng giữa ngàn gian lao.
Hôm nay nhớ lại năm nào,
Ta còn nghe tiếng tự hào Việt Nam.



