LỜI TỰ SỰ ĐẦY XÚC ĐỘNG CỦA CỰU CHIẾN BINH VỀ NGUYỆN ƯỚC CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÃ NGÃ XUỐNG Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Những lời tâm sự đẫm nước mắt của Đại tá, Cựu chiến binh Nguyễn Phúc Lập trong chương trình "Chuyện kể từ hòa bình" khi giới thiệu các kỷ vật chiến trường (chiếc ăng-gô, bình tông nước, sơ đồ mộ chí) và nhắc nhớ về sự hy sinh cao cả của đồng đội tại chiến trường Thành cổ Quảng trị năm 1972.
Mở đầu phần tâm sự, cựu chiến binh Nguyễn Phúc Lập xin phép các anh hùng liệt sĩ được bày tỏ những nguyện ước của đồng đội tới khán giả. Ông giới thiệu các kỷ vật chiến trường còn lưu giữ:
Chiếc ăng-gô: Đã trải qua 3 chiến trường (Quảng Trị, Tây Nam, Biên giới phía Bắc) với dấu ấn của 3 người lính: 2 người đã hy sinh nằm lại, 1 người mang thương tật. Trên ăng-gô có khắc hình đôi chim hòa bình thể hiện khát vọng hòa bình cháy bỏng.
Chiếc bình tông nước: Theo chân người lính trên những chặng đường hành quân khắc nghiệt 40–50 km/ngày qua rừng núi, tiếp sức cho chiến sĩ từ sáng đến tối. Trên bình khắc tên 3 người lính từng sử dụng.
Tập danh sách liệt sĩ & Sơ đồ mộ chí: Ghi chép chi tiết vị trí mai táng gội tạm, giúp đơn vị tìm kiếm, quy tập hàng trăm, hàng ngàn hài cốt liệt sĩ về với quê hương từ những năm 1977–1978.
Khi nhắc về Thành cổ Quảng trị 1972, ông nghẹn ngào ví nơi đây như một "cối xay thịt", nơi dòng sông Thạch Hãn thấm đẫm máu và tuổi 20 của biết bao người lính. Ông đọc lại hai câu thơ đầy ám ảnh của đồng đội:
"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."
Kết thúc lời tự sự, ông bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với thế hệ sinh viên, thanh niên đã xếp bút nghiên lên đường, dũng cảm hy sinh khi tuổi đời mới mươi mốt để kiến tạo nên hòa bình cho dân tộc hôm nay.



