Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LỜI TỰ TÌNH CỦA NGƯỜI NỮ QUÂN Y ĐẤT AN GIANG

Trong căn nhà nhỏ tại xã Mỹ Khánh, lần giở từng trang hồ sơ đã ố vàng theo năm tháng, bà Dương Thị Xuân khẽ chạm tay vào tấm thẻ Đảng và những quyết định phục viên – những kỷ vật mà bà coi là báu vật của cuộc đời. Tiếp đón các chiến sĩ trẻ đến tìm hiểu về đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", bà không nói nhiều về thành tích, mà chỉ kể về những ký ức bằng chất giọng trầm ấm, đậm chất Nam Bộ.

An Giang12/05/2026Chi đoàn Phòng PV06 (Ban Thanh niên Công an tỉnh An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI TỰ TÌNH CỦA NGƯỜI NỮ QUÂN Y ĐẤT AN GIANG

LỜI TỰ TÌNH CỦA NGƯỜI NỮ QUÂN Y ĐẤT AN GIANG

Trong căn nhà nhỏ tại xã Mỹ Khánh, lần giở từng trang hồ sơ đã ố vàng theo năm tháng, bà Dương Thị Xuân khẽ chạm tay vào tấm thẻ Đảng và những quyết định phục viên – những kỷ vật mà bà coi là báu vật của cuộc đời. Tiếp đón các chiến sĩ trẻ đến tìm hiểu về đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", bà không nói nhiều về thành tích, mà chỉ kể về những ký ức bằng chất giọng trầm ấm, đậm chất Nam Bộ.

Lựa chọn của trái tim và lý tưởng

Bà kể rằng, năm 1968, khi chứng kiến quê hương bị giày xéo dưới gót giày xâm lược, trái tim thiếu nữ 19 tuổi của bà không cho phép mình đứng ngoài cuộc. Bà tâm sự: "Ngày đó, chúng tôi đi cách mạng hồn nhiên lắm. Chẳng ai nghĩ mình sẽ được tặng huân chương hay làm cán bộ này kia đâu. Chỉ biết rằng nước mất thì nhà tan, thanh niên mà không cầm súng, không cứu thương thì lấy ai giữ đất? Cái tuổi 19 của tôi gửi lại ở những cánh rừng Huệ Đức, ở những đêm không ngủ trực bên thương binh dưới ánh đèn dầu."

Những năm tháng "Hoa lửa" và sự sống mong manh

Khi được hỏi về giai đoạn làm quân y, cứu thương tại Huyện đội Huệ Đức, đôi mắt bà ánh lên sự bồi hồi. Những dòng chữ trong bản khai thành tích về việc cứu chữa thương binh hiện ra chân thực qua lời kể: "Làm quân y thời đó khó khăn đủ đường, thuốc men thiếu thốn, tiếng bom nổ sát bên tai nhưng tay mình không được phép run. Có những lúc cứu đồng đội mình, nhìn họ đau đớn mà mình thắt lòng. Nhưng chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, cái tình đồng chí nó thiêng liêng vô cùng. Lời thề dưới cờ Đảng năm 1972 của tôi cũng được hun đúc từ chính niềm tin rằng: mình hy sinh vì một ngày đất nước hoàn toàn lặng tiếng súng."

Nỗi lòng gửi gắm thế hệ mai sau

Nhìn những chiến sĩ Công an trẻ đang chăm chú ghi chép, bà Xuân không khỏi xúc động. Với bà, việc lưu giữ những hồ sơ này không phải để khoe khoang, mà để "nhắc nhở". Bà nhắn nhủ với những người kế tục: Nhìn các con bây giờ được học tập, được làm việc trong hòa bình, bà mừng lắm. Nhưng các con hãy nhớ, cái bình yên này không tự dưng mà có, nó được đổi bằng máu xương của bao nhiêu thế hệ. Bà giữ những giấy tờ này, giữ tấm Huân chương này là để nhắc mình không quên những người đồng đội đã ngã xuống. Các con hôm nay phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của cha anh đi trước."

Vĩ thanh của một cuộc đời tận hiến

Câu chuyện của bà kết thúc bằng một nụ cười hiền hậu khi nhìn lại danh hiệu "Gia đình Cách mạng gương mẫu". Đối với bà, danh hiệu cao quý nhất không nằm trên giấy tờ, mà nằm ở sự trưởng thành của con cháu và sự đổi thay của Mỹ Khánh quê hương.

Lời tâm sự của đồng chí Dương Thị Xuân chính là "ngọn lửa" sưởi ấm cho Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”. Qua câu chuyện của bà, thế hệ hôm nay hiểu rằng: Hòa bình không chỉ là kết thúc một cuộc chiến, mà là khởi đầu của trách nhiệm gìn giữ và dựng xây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn