LỜI TUYÊN NGÔN ĐANH THÉP TỪ TRÁI TIM NGƯỜI THANH NIÊN CỘNG SẢN - CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LÝ TỰ TRỌNG
LỜI TUYÊN NGÔN ĐANH THÉP TỪ TRÁI TIM NGƯỜI THANH NIÊN CỘNG SẢN - CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LÝ TỰ TRỌNG
Có những ngọn lửa dù đã tắt từ lâu nhưng ánh sáng của nó vẫn mãi soi đường cho những thế hệ mai sau. Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của đất nước ta, có một ngọn lửa như thế đã rực cháy vào những năm tháng đen tối nhất của thời kỳ thuộc địa. Đó là ngọn lửa mang tên Lý Tự Trọng – người thanh niên cộng sản kiên trung, người đã để lại cho thế hệ trẻ Việt Nam một lời tuyên ngôn bất diệt: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Là một Đội viên khoác trên vai chiếc khăn quàng đỏ thắm - một góc của lá cờ Tổ quốc, mỗi khi nhắc về anh, trái tim tôi lại rung lên những nhịp đập của sự tự hào, của lòng biết ơn và cả những suy tư về trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.
Tuổi trẻ chí lớn và sự giác ngộ sớm Anh hùng Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1914 tại bản Mạy, tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan trong một gia đình Việt kiều yêu nước. Mang trong mình dòng máu Lạc Hồng và nỗi đau của một người dân mất nước phải sống nơi đất khách, hạt giống cách mạng đã sớm nảy mầm trong tâm hồn cậu bé Trọng. Năm 1926, khi mới 12 tuổi, anh đã được tổ chức chọn cử sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập và được chính lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc dìu dắt, đổi tên thành Lý Tự Trọng.
Tuổi còn rất trẻ, nhưng với tư chất thông minh, lòng dũng cảm và tinh thần ham học hỏi, anh sớm thông thạo tiếng Hán, tiếng Anh và tiếng Pháp. Được Bác Hồ trực tiếp bồi dưỡng, Lý Tự Trọng đã nhanh chóng trở thành một người cộng sản trẻ tuổi, mang trong mình một lý tưởng sống cao đẹp: Giải phóng dân tộc khỏi ách lầm than. Anh trở về nước hoạt động với nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: làm liên lạc trong và ngoài nước cho Xứ ủy Nam Kỳ, đồng thời tổ chức, vận động thanh niên, học sinh tham gia phong trào cách mạng.
Phát súng chấn động Sài Gòn và khí tiết người cộng sản Vào những năm 1930 - 1931, phong trào cách mạng của quần chúng dâng cao, thực dân Pháp điên cuồng đàn áp, khủng bố. Ngày 8 tháng 2 năm 1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm một năm cuộc khởi nghĩa Yên Bái diễn ra tại Sài Gòn, đồng chí Phan Bôi đang diễn thuyết kêu gọi quần chúng thì tên thanh tra mật thám khét tiếng tàn ác tên là Le Grand cùng cảnh sát ập tới vây bắt.
Giữa khoảnh khắc sinh tử, không một chút do dự, Lý Tự Trọng đã dũng cảm nổ súng bắn gục tên Le Grand để bảo vệ đồng chí của mình, bảo vệ an toàn cho cuộc mít tinh. Phát súng ấy không chỉ là để cứu người, mà còn là tiếng súng báo hiệu sự phản kháng mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam trước sự bạo tàn của kẻ thù. Bắn xong, anh bị địch bao vây và bắt giữ. Khi đó, anh mới bước sang tuổi 17.
Những ngày tháng trong chốn lao tù và phiên tòa lịch sử Rơi vào tay giặc, Lý Tự Trọng phải đối mặt với những ngón đòn tra tấn tàn khốc nhất của thực dân Pháp. Chúng dùng mọi thủ đoạn, từ nhục hình dã man đến dụ dỗ ngon ngọt, hứa hẹn tiền tài và chức tước để moi thông tin về các cơ sở cách mạng. Nhưng tất cả đều bất lực trước ý chí sắt đá của người thanh niên trẻ tuổi. Trong ngục tối, anh vẫn hiên ngang, vẫn tiếp tục động viên các bạn tù, biến nhà tù đế quốc thành trường học cách mạng.
Bất lực trước sự kiên trung của anh, chính quyền thực dân đã đưa Lý Tự Trọng ra xét xử tại một phiên tòa đại hình. Tại đây, chúng không được chứng kiến sự sợ hãi của một thiếu niên, mà ngược lại, chúng phải run sợ trước bản lĩnh của một người anh hùng. Dù luật sư bào chữa cho anh lấy cớ anh "chưa đến tuổi trưởng thành" nên hành động "thiếu suy nghĩ", Lý Tự Trọng đã gạt phắt đi. Bằng vốn tiếng Pháp lưu loát, anh dõng dạc biến bục bị cáo thành diễn đàn kết án thực dân Pháp, khẳng định mọi việc mình làm đều có ý thức vì mục tiêu cứu nước. Và chính tại phiên tòa này, câu nói bất hủ đã vang lên, tạc vào lịch sử: "Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".
Khúc tráng ca bất tử Ngày 21 tháng 11 năm 1931, thực dân Pháp hèn hạ đưa Lý Tự Trọng lên máy chém. Trước giờ phút hy sinh, anh không hề nao núng. Anh vẫn hát vang bài Quốc tế ca, âm vang của bài hát ấy như xé toạc màn đêm nô lệ, truyền ngọn lửa rực rỡ vào trái tim những người dân yêu nước. Lý Tự Trọng đã ngã xuống ở tuổi 17 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng hình ảnh của anh đã hóa thành những đài hoa bất tử, sống mãi trong lòng dân tộc.
Kết bài: Gần một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày anh hùng Lý Tự Trọng anh dũng hy sinh. Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn phải nghe tiếng bom đạn, không phải chịu cảnh nước mất nhà tan. Nhưng câu nói "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng" vẫn còn nguyên giá trị. "Cách mạng" trong thời bình chính là việc nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, làm chủ khoa học công nghệ, bảo vệ chủ quyền và xây dựng một Việt Nam hùng cường.
Là một Đội viên ưu tú, câu chuyện về anh hùng Lý Tự Trọng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với bản thân tôi. Chiếc khăn quàng đỏ trên vai không chỉ là vinh dự mà còn là trách nhiệm tiếp bước cha anh. Chúng ta, thế hệ măng non của đất nước, phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy, biến lòng tự hào dân tộc thành những hành động thiết thực, góp phần nhỏ bé của mình để viết tiếp những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam.



