Lời tuyên thệ Chấn Hưng năm 1967
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Phục, nhập ngũ năm 1967 kể lại: Ngày 10/7/1967, trước khi hành quân về huyện, 74 tân binh xã Chấn Hưng được lệnh tập trung tại sân đình Đoài. Tuy nhiên, đêm trước ngày xuất quân, Mỹ ném bom ngay khu vực sân đình gần Bia tuyên thề. Để tránh pháo kích, bom đạn của giặc, cấp trên đã ra chỉ đạo tạm hoãn. Sau đó, ông nhận được lệnh mới, đúng 4 giờ sáng ngày hôm sau tập trung tại sân đình Đoài. Toàn quân xếp thành các hàng dọc phía trước Bia tuyên thề (khi đó Bia mới chỉ là một hòn đá nằm ngang đặt trên bệ xây bằng gạch). Một tân binh lớn tuổi nhất trong đoàn đứng giữa, phía trên đội ngũ, hô tô, rõ ràng:
Ra đi xin có lời thề
Nếu chưa hết giặc chưa về quê hương!
Lời tuyên thề vừa dứt, phía sau các tân binh giơ cao nắm tay, đồng thanh hô 3 lần: Xin thề! Xin thề! Xin thề!
Trước muôn vàn khó khăn, thử thách của chiến tranh, giữa sự sống và cái chết luôn cận kề, lời thề ấy như một sự khẳng định cho quyết tâm chiến đấu đến cùng của thanh niên Chấn Hưng “Chưa giết hết giặc chưa về quê hương!”.



