Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lời tuyên thệ giữa chiến trường Vị Xuyên

Lời tuyên thệ giữa chiến trường Vị Xuyên Nếu những trận pháo tháng 4 năm 1984 là ký ức về sự khốc liệt của chiến tranh, thì tháng 6 năm 1984 lại trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người lính Hà Văn Hợi. Ngày ấy, mặt trận Vị Xuyên vẫn chìm trong tiếng pháo. Những quả đạn từ phía bên kia liên tục dội xuống các điểm chốt. Đất đá rung chuyển, khói bụi phủ kín những con đường. Mỗi lần pháo rít qua, người lính chỉ có thể nhanh chóng tìm vị trí ẩn nấp, chờ tiếng nổ đi qua rồi lại trở về với nhiệm vụ của mình.

Tuyên Quang24/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lời tuyên thệ giữa chiến trường Vị Xuyên

Nếu những trận pháo tháng 4 năm 1984 là ký ức về sự khốc liệt của chiến tranh, thì tháng 6 năm 1984 lại trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người lính Hà Văn Hợi.

Ngày ấy, mặt trận Vị Xuyên vẫn chìm trong tiếng pháo. Những quả đạn từ phía bên kia liên tục dội xuống các điểm chốt. Đất đá rung chuyển, khói bụi phủ kín những con đường. Mỗi lần pháo rít qua, người lính chỉ có thể nhanh chóng tìm vị trí ẩn nấp, chờ tiếng nổ đi qua rồi lại trở về với nhiệm vụ của mình.

Ở nơi ấy, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc.

Những căn hầm dã chiến trở thành nơi trú ẩn của bộ đội. Đơn vị ông Hợi dựng những căn hầm âm, vừa để tránh những trận pháo kích, vừa làm nơi ăn ở, sinh hoạt cho anh em. Hầm sâu dưới lòng đất, chật hẹp, thiếu ánh sáng, mùa mưa thì ẩm thấp, nhưng giữa chiến trường khốc liệt, đó lại là nơi những người lính tìm thấy một chút bình yên hiếm hoi.

Và chính trong một căn hầm như thế, ngày 13 tháng 6 năm 1984, một sự kiện đặc biệt đã diễn ra.

Ông Hà Văn Hợi vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Không có hội trường rộng lớn. Không có cờ hoa rực rỡ. Không có những hàng ghế ngay ngắn hay một buổi lễ được chuẩn bị chu đáo như ở quê nhà.

Chỉ có một căn hầm chật hẹp giữa chiến trường.

Ánh sáng trong hầm yếu ớt. Bên ngoài, tiếng pháo vẫn vọng về. Có những lúc mặt đất rung lên bởi những tiếng nổ dồn dập. Những người đồng đội đứng bên cạnh nhau, lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng của người lính trẻ.

Trong hoàn cảnh ấy, ông Hợi đọc lời tuyên thệ của người đảng viên.

Từng lời vang lên giữa không gian nhỏ hẹp, nhưng mang theo một ý nghĩa lớn lao. Đó không chỉ là lời hứa trước tổ chức, mà còn là lời cam kết của một người lính với đồng đội, với nhiệm vụ và với Tổ quốc.

Có lẽ chính ông cũng không thể biết được sau buổi lễ ấy mình sẽ còn phải đối mặt với bao nhiêu trận pháo, bao nhiêu lần sinh tử. Nhưng ông hiểu một điều: được đứng vào hàng ngũ của Đảng ngay giữa chiến trường là một vinh dự, đồng thời cũng là trách nhiệm.

Là đảng viên, người lính càng phải gương mẫu. Khi gian khổ phải đi đầu, khi hiểm nguy phải vững vàng, khi đồng đội cần phải có mặt.

Rời khỏi căn hầm hôm ấy, chiến trường vẫn là chiến trường. Tiếng pháo vẫn vang. Những cuộc hành quân, những đêm trực chốt, những lần chuyển thương, những phút giây căng thẳng vẫn tiếp diễn.

Nhưng với Hà Văn Hợi, từ ngày 13 tháng 6 năm 1984, trên vai ông dường như có thêm một trọng trách.

Những tháng ngày sau đó tiếp tục là những ngày thử thách. Người lính Vị Xuyên phải sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: thiếu thốn lương thực, nước uống, thuốc men; địa hình núi đá hiểm trở; ngày đêm đối mặt với pháo kích và nguy cơ hy sinh. Có những bữa cơm vội vàng giữa tiếng pháo, có những đêm gần như không thể ngủ vì phải cảnh giới. Có những người hôm trước còn ngồi bên nhau, hôm sau đã không còn trở lại.

Trong ký ức của những người từng đi qua chiến trường ấy, Vị Xuyên không chỉ có những trận đánh, mà còn có những câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội được viết nên bằng sự sẻ chia và lòng dũng cảm.

Người lính chia nhau từng ngụm nước. Người còn sức dìu người bị thương. Trong những phút nguy hiểm nhất, họ gọi tên nhau, tìm nhau, kéo nhau vượt qua những cung đường đầy hiểm nguy.

Và Hà Văn Hợi đã đi qua những năm tháng ấy như thế.

Để rồi khi chiến tranh lùi xa, ông trở về với cuộc sống đời thường. Mái tóc đã bạc, những năm tháng tuổi trẻ đã nằm lại phía sau, nhưng ký ức về Vị Xuyên vẫn còn nguyên trong tâm trí người cựu chiến binh.

Có thể thời gian đã làm mờ đi nhiều chi tiết của một đời người, nhưng ngày 13 tháng 6 năm 1984 thì có lẽ không bao giờ phai.

Bởi đó là ngày ông đứng giữa chiến trường, dưới một mái hầm âm đơn sơ, nghe tiếng pháo vọng từ xa và tuyên thệ trở thành người đảng viên.

Một lời tuyên thệ được nói ra trong gian khổ, nhưng đã theo ông suốt cả cuộc đời.

Chiến tranh đã lùi xa. Những căn hầm năm nào có thể đã không còn dấu tích. Nhưng ký ức về một thế hệ người lính Vị Xuyên vẫn còn đó – trong những câu chuyện của người trở về, trong nỗi nhớ về đồng đội đã hy sinh và trong niềm tự hào về một tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc.

Với cựu chiến binh Hà Văn Hợi, ngày được kết nạp Đảng giữa chiến trường Vị Xuyên không chỉ là một dấu mốc của cuộc đời người lính. Đó còn là một lời hẹn với Tổ quốc được viết bằng tuổi trẻ, thử thách và lòng trung thành giữa những năm tháng không thể nào quên của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn