LỐI VỀ KÝ ỨC: “ NHỮNG CẢM XÚC KHI TRÃI QUA CHUYẾN THĂM TẠI ĐỊA ĐIỂM DI TÍCH NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NHỚ VỀ CHỊ HỒ THỊ CÚC NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG ĐẠI DIỆN CHO TINH THẦN THÉP VÀ Ý CHÍ QUẬT CƯỜNG TẠO NÊN MỘT THỜI HOA LỬA HÀO HÙNG”.
Trong tiết trời của tháng 10 mùa thu nắng vàng và không khí yên bình tĩnh lặng, nơi mà cách đây 57 năm về trước từng tất đất không lúc nào được yên bởi bom đạn của giặc Mỹ thả xuống đây. Khi lần đầu tiên được đặt chân đến Ngã ba Đồng Lộc đã khiến cho lòng tôi chợt lặng đi.
Con đường hôm nay đã thẳng tắp, xanh mát, không còn tiếng bom rền hay khói lửa chiến tranh. Nhưng chính nơi bình yên ấy lại khiến tim người ta se thắt, bởi dưới mỗi tấc đất là dấu tích của máu xương, của tuổi trẻ các thế hệ thanh niên xung phong đã gửi lại cho mãnh đất Tổ quốc mình. Trong mười đóa hoa bất tử ở nơi đây, hình ảnh của chị Hồ Thị Cúc – người nữ thanh niên xung phong được tìm thấy sau cùng – khiến tôi lòng tôi day dứt, bồi hồi mãi không thôi.
Đứng trước phần mộ của các chị và khi dừng lại tại phần mộ của chị Cúc, tôi không dám nghĩ nhiều đến sự hy sinh, bởi càng nghĩ tôi càng thấy bản thân mình thật nhỏ bé trước sự hy sinh và lòng dũng cảm kiên cường bất khuất của các chị. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trên mình những ước mơ, những hoài bão còn đang dang dở, những lời hẹn chưa kịp nói.
Trong khoảnh khắc khốc liệt của bom đạn mà giặc Mỹ đã ném xuống mãnh đất này, khi hầm trú ẩn bị vùi lấp, thì các chị vẫn đang ở đó – lặng lẽ, kiên cường, bám trụ giữ vững tuyến đường huyết mạch đến giây phút cuối cùng. Để đến tận ba ngày sau, chị mới được tìm thấy. Ba ngày – không chỉ là thời gian của sự tìm kiếm từ những người đồng đội, mà còn là nỗi đau kéo dài trong lòng của các anh chị em khi tìm kiếm các người em ruột của mình. Đó là khoảng lặng bi tráng của lịch sử.
Trước mộ chị, tôi cảm nhận rất rõ một điều: sự hy sinh không phải ồn ào, không cần những lời ca tụng, nhưng nó lại thấm sâu và thật sự ám ảnh. Chị Hồ Thị Cúc không chỉ là một nữ chiến sĩ thanh niên xung phong, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, của một thế hệ trẻ sẵn sàng lấy tuổi thanh xuân để đổi lấy độc lập, hòa bình cho dân tộc cho hàng triệu người Việt Nam.
Chuyến về nguồn khép lại, nhưng trong lòng tôi mở ra một khoảng lặng rất sâu. Lòng biết ơn không còn là một khái niệm chung chung, mà trở thành cảm xúc cụ thể, da diết. Tôi hiểu rằng, mỗi bước chân hôm nay mà chúng ta bước đi trong yên bình là nhờ những người như chị đã chấp nhận nằm lại giũa núi, rừng. Sự tri ân không chỉ nằm ở những vòng hoa hay phút mặc niệm hay qua những lời kể của hướng dẫn viên, mà phải được thể hiện bằng cách sống có trách nhiệm hơn, tử tế hơn, và xứng đáng hơn với những hy sinh thầm lặng ấy.
Xe chầm chậm lăn bánh rời Ngã ba Đồng Lộc, tôi ngoái nhìn lại nơi đã ghi dấu một chứng tích, một phần của cuộc chiến giải phóng dân tộc, đã tạo nên một thời hoa lửa đầy chất hào hùng và oanh liệt của các nhân vật có mặt tại đó để giúp tôi và các thế hệ mai sau hiểu hơn về giá trị của độc lập, của tự do của một thời lữa đạn đã đi qua. Gió vẫn thổi nhẹ qua những hàng cây, như lời nhắc nhở âm thầm nhưng bền bỉ: hãy sống sao cho trọn vẹn, bởi có những người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân để đất nước được đi tiếp. Trong dòng chảy lịch sử ấy, tên của chị Hồ Thị Cúc sẽ luôn ở lại – lặng lẽ mà bất tử trong lòng những người đến sau.Trong tiết trời của tháng 10 mùa thu nắng vàng và không khí yên bình tĩnh lặng, nơi mà cách đây 57 năm về trước từng tất đất không lúc nào được yên bởi bom đạn của giặc Mỹ thả xuống đây. Khi lần đầu tiên được đặt chân đến Ngã ba Đồng Lộc đã khiến cho lòng tôi chợt lặng đi.
Con đường hôm nay đã thẳng tắp, xanh mát, không còn tiếng bom rền hay khói lửa chiến tranh. Nhưng chính nơi bình yên ấy lại khiến tim người ta se thắt, bởi dưới mỗi tấc đất là dấu tích của máu xương, của tuổi trẻ các thế hệ thanh niên xung phong đã gửi lại cho mãnh đất Tổ quốc mình. Trong mười đóa hoa bất tử ở nơi đây, hình ảnh của chị Hồ Thị Cúc – người nữ thanh niên xung phong được tìm thấy sau cùng – khiến tôi lòng tôi day dứt, bồi hồi mãi không thôi.
Đứng trước phần mộ của các chị và khi dừng lại tại phần mộ của chị Cúc, tôi không dám nghĩ nhiều đến sự hy sinh, bởi càng nghĩ tôi càng thấy bản thân mình thật nhỏ bé trước sự hy sinh và lòng dũng cảm kiên cường bất khuất của các chị. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trên mình những ước mơ, những hoài bão còn đang dang dở, những lời hẹn chưa kịp nói.
Trong khoảnh khắc khốc liệt của bom đạn mà giặc Mỹ đã ném xuống mãnh đất này, khi hầm trú ẩn bị vùi lấp, thì các chị vẫn đang ở đó – lặng lẽ, kiên cường, bám trụ giữ vững tuyến đường huyết mạch đến giây phút cuối cùng. Để đến tận ba ngày sau, chị mới được tìm thấy. Ba ngày – không chỉ là thời gian của sự tìm kiếm từ những người đồng đội, mà còn là nỗi đau kéo dài trong lòng của các anh chị em khi tìm kiếm các người em ruột của mình. Đó là khoảng lặng bi tráng của lịch sử.
Trước mộ chị, tôi cảm nhận rất rõ một điều: sự hy sinh không phải ồn ào, không cần những lời ca tụng, nhưng nó lại thấm sâu và thật sự ám ảnh. Chị Hồ Thị Cúc không chỉ là một nữ chiến sĩ thanh niên xung phong, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, của một thế hệ trẻ sẵn sàng lấy tuổi thanh xuân để đổi lấy độc lập, hòa bình cho dân tộc cho hàng triệu người Việt Nam.
Chuyến về nguồn khép lại, nhưng trong lòng tôi mở ra một khoảng lặng rất sâu. Lòng biết ơn không còn là một khái niệm chung chung, mà trở thành cảm xúc cụ thể, da diết. Tôi hiểu rằng, mỗi bước chân hôm nay mà chúng ta bước đi trong yên bình là nhờ những người như chị đã chấp nhận nằm lại giũa núi, rừng. Sự tri ân không chỉ nằm ở những vòng hoa hay phút mặc niệm hay qua những lời kể của hướng dẫn viên, mà phải được thể hiện bằng cách sống có trách nhiệm hơn, tử tế hơn, và xứng đáng hơn với những hy sinh thầm lặng ấy.
Xe chầm chậm lăn bánh rời Ngã ba Đồng Lộc, tôi ngoái nhìn lại nơi đã ghi dấu một chứng tích, một phần của cuộc chiến giải phóng dân tộc, đã tạo nên một thời hoa lửa đầy chất hào hùng và oanh liệt của các nhân vật có mặt tại đó để giúp tôi và các thế hệ mai sau hiểu hơn về giá trị của độc lập, của tự do của một thời lữa đạn đã đi qua. Gió vẫn thổi nhẹ qua những hàng cây, như lời nhắc nhở âm thầm nhưng bền bỉ: hãy sống sao cho trọn vẹn, bởi có những người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân để đất nước được đi tiếp. Trong dòng chảy lịch sử ấy, tên của chị Hồ Thị Cúc sẽ luôn ở lại – lặng lẽ mà bất tử trong lòng những người đến sau.


