.Lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa
Lật lại những trang nhật ký cuộc đời, tôi – người con của mảnh đất Tân Đức Đông giàu truyền thống – lại thấy lòng mình bồi hồi khi nhớ về những năm tháng sục sôi của tuổi trẻ. Sinh ngày 24/10/1944, tôi lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chứng kiến nỗi đau chia cắt và ý chí quật cường của quê hương. Chính vì thế, tháng 01/1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, tôi đã gác lại những riêng tư để chính thức bước vào con đường cách mạng. Những năm tháng chiến đấu ấy là một bản hùng ca đầy gian khổ nhưng cũng rực rỡ nghĩa tình. Trong cái nắng cháy da của dải đất miền Trung hay những đêm hành quân xuyên rừng dưới làn mưa bom, tôi cùng các đồng chí đã sống và chiến đấu bằng niềm tin sắt đá vào ngày độc lập. Đó là thời kỳ mà "tiếng hát át tiếng bom", nơi cái chết luôn cận kề nhưng không thể khuất phục được ý chí của những người lính trẻ. Với tôi, từ năm 1967 trở đi không chỉ là thời gian chiến tranh, mà là quãng đời đẹp nhất khi được cống hiến trọn vẹn sức trẻ cho Tổ quốc. Những kỷ niệm về tình đồng đội chia nhau nắm cơm vắt, những trận đánh cam go trên chiến trường xưa vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của tự do và sự hy sinh thầm lặng của một thời máu lửa.



