Lòng bình tĩnh giữa lửa đạn
Trong những ngày chiến đấu trên đường số 6, điều mà đồng đội nhớ ở Cù Chính Lan không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự bình tĩnh trong những thời khắc căng thẳng. Có những lúc âm thanh của chiến trường khiến người lính trẻ nào cũng hồi hộp. Tiếng động bất ngờ, khói bụi và những mệnh lệnh nối tiếp nhau khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Trong những ngày chiến đấu trên đường số 6, điều mà đồng đội nhớ ở Cù Chính Lan không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự bình tĩnh trong những thời khắc căng thẳng.
Có những lúc âm thanh của chiến trường khiến người lính trẻ nào cũng hồi hộp. Tiếng động bất ngờ, khói bụi và những mệnh lệnh nối tiếp nhau khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Nhưng giữa lúc ấy, Cù Chính Lan vẫn cố giữ cho mình một tâm thế tỉnh táo.
Anh quan sát đồng đội.
Nghe cán bộ.
Làm đúng phần việc được giao.
Một chiến sĩ trẻ bên cạnh có lúc lo lắng, khẽ hỏi:
— Anh Lan, có sợ không?
Cù Chính Lan trả lời thật:
— Có chứ. Ai mà chẳng sợ.
Người chiến sĩ ngạc nhiên:
— Thế sao anh vẫn bình tĩnh được?
Anh nhìn người bạn rồi nói:
— Vì càng lúc khó khăn càng phải bình tĩnh. Nếu mình hoảng thì người bên cạnh cũng hoảng theo.
Câu nói ấy rất giản dị.
Nhưng những người nghe đều ghi nhớ.
Với Cù Chính Lan, bình tĩnh không có nghĩa là không biết nguy hiểm. Ngược lại, chính vì hiểu nguy hiểm nên càng phải tỉnh táo, biết nghe chỉ huy và biết tin tưởng vào đồng đội.
Một lúc sau, tình hình có sự thay đổi. Mọi người nhanh chóng thực hiện theo chỉ thị của cán bộ.
Không ai tự ý làm việc riêng.
Không ai bỏ đồng đội.
Cù Chính Lan vẫn giữ sự tập trung cho đến khi nhiệm vụ được hoàn thành.
Sau đó, khi mọi người có thời gian nghỉ, một chiến sĩ nói:
— Lúc nãy nhìn anh, tôi thấy yên tâm hơn.
Cù Chính Lan cười:
— Tôi cũng hồi hộp như các cậu thôi.
Người bạn lắc đầu:
— Nhưng anh không để người khác nhìn thấy mình hoảng.
Cù Chính Lan im lặng một lúc rồi nói:
— Người lính có lúc sợ. Quan trọng là đừng để nỗi sợ làm mình quên trách nhiệm.
Đêm ấy, bên ánh lửa nhỏ, câu chuyện về sự bình tĩnh vẫn được nhắc lại.
Một người nhớ đến quê nhà.
Một người kể chuyện gia đình.
Cù Chính Lan ngồi lặng, trong lòng cũng hướng về Quỳnh Đôi.
Anh nhớ những ngày tuổi thơ, nhớ mái nhà đã nuôi mình lớn lên và nghĩ đến một ngày đất nước không còn chiến tranh.
Có lẽ chính những ký ức ấy giúp người lính trẻ hiểu rõ hơn vì sao mình phải cố gắng.
Không phải để trở thành người không biết sợ.
Mà để khi đứng trước khó khăn, vẫn giữ được sự tỉnh táo, không bỏ rơi đồng đội và làm tròn trách nhiệm của mình.
Những người từng sống cùng Cù Chính Lan sau này nhớ rằng, trong những thời khắc căng thẳng nhất, anh thường không nói nhiều.
Anh chỉ nhìn đồng đội, rồi làm việc mình phải làm.
Lòng bình tĩnh giữa lửa đạn chính là một dạng bản lĩnh: biết sợ nhưng không đầu hàng nỗi sợ, biết khó khăn nhưng không đánh mất trách nhiệm.
Và đó cũng là một trong những phẩm chất khiến hình ảnh Cù Chính Lan được đồng đội và các thế hệ sau nhớ đến như một người chiến sĩ trẻ giàu bản lĩnh, trách nhiệm và tình đồng đội.



