Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LÒNG CĂM THÙ GIẶC TRỖI DẬY

Bắc Ninh14/04/2026LÝ VĂN ƠN2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày ấy, vùng quê nhỏ ven sông chìm trong khói lửa. Sau mỗi trận càn quét của giặc, đất đai bị cày xới, nhà cửa bị đốt phá, ruộng đồng tan hoang. Nhưng đau đớn hơn cả là những mất mát không gì bù đắp được – những người thân đã ngã xuống, những mái ấm bị chia lìa. Chính từ trong nỗi đau ấy, lòng căm thù giặc trong mỗi người dân lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông Tư – một lão nông hiền lành quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng – nay trở thành người chỉ huy đội du kích của làng. Trước kia, ông ít nói, hiền khô, nhưng từ ngày đứa con trai duy nhất của ông hy sinh trong một trận càn, ánh mắt ông đổi khác. Nó không còn là ánh nhìn cam chịu, mà cháy lên ngọn lửa căm hờn. Một buổi chiều, khi ánh nắng còn vương trên những tán tre, ông Tư họp dân làng ngay dưới gốc đa đầu đình. Giọng ông trầm nhưng dứt khoát: “Chúng ta không thể sống mãi trong cảnh này. Giặc đến là cướp, là giết. Nếu không đứng lên, thì chẳng còn gì để mất nữa.” Những người nông dân, phụ nữ, thanh niên – tất cả đều im lặng. Nhưng trong ánh mắt họ, một điều gì đó đang dần hình thành. Đó là quyết tâm. Từ hôm ấy, cả làng bắt đầu thay đổi. Ban ngày họ vẫn ra đồng, vẫn cày cấy như thường lệ. Nhưng đêm xuống, họ trở thành những chiến sĩ. Những hầm chông được đào dọc lối vào làng. Những bãi mìn tự tạo được giấu kín dưới lớp đất. Những con đường mòn được biến thành trận địa phục kích. Anh Hưng – một thanh niên từng học dở dang – giờ là người phụ trách liên lạc. Anh nhanh nhẹn, gan dạ, thuộc từng lối đi trong rừng. Mỗi lần nhận nhiệm vụ, anh chỉ nói ngắn gọn: “Để tôi.” Còn chị Lan – người phụ nữ có chồng bị giặc bắt đi không trở về – tham gia đội tải đạn. Ban ngày chị gánh nước, tối đến lại gùi từng bao đạn, từng khẩu súng vượt qua rừng tối, không một lời than vãn. Lòng căm thù giặc đã biến những con người bình thường thành những chiến sĩ kiên cường. Trận đánh đầu tiên diễn ra vào một đêm không trăng. Tin báo về: một toán lính giặc sẽ tiến vào làng để càn quét. Ông Tư lập tức triển khai kế hoạch. Các tổ du kích vào vị trí. Những người dân không trực tiếp chiến đấu được sơ tán vào hầm bí mật. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng giày đinh của giặc vang lên từ xa, mỗi lúc một gần. Ánh đèn pin loang loáng trong đêm tối. Chúng vừa đi vừa cười nói, không hề biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy. “Chờ… chờ thêm chút nữa…” – ông Tư thì thầm. Khi toán lính giặc tiến vào giữa làng, một tiếng nổ vang lên xé toạc màn đêm. Mìn nổ. Tiếng la hét, tiếng súng nổ dồn dập. Từ bốn phía, du kích đồng loạt tấn công. Anh Hưng từ sau lũy tre lao ra, ném liền hai quả lựu đạn. Chị Lan dù không cầm súng, nhưng vẫn nhanh chóng tiếp đạn cho đồng đội. Ông Tư đứng ở vị trí chỉ huy, giọng ông vang lên dứt khoát: “Không cho chúng thoát!” Trận đánh diễn ra chớp nhoáng nhưng quyết liệt. Chỉ trong thời gian ngắn, toán lính giặc bị tiêu diệt và buộc phải rút chạy. Lần đầu tiên, dân làng giành được chiến thắng. Sau trận đánh, mọi người tụ họp lại. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: họ đã bước qua nỗi sợ hãi. Từ đó, các trận đánh tiếp theo diễn ra liên tục. Mỗi lần giặc kéo đến, chúng lại vấp phải sự chống trả quyết liệt hơn. Những bãi chông, những hầm mìn, những cuộc phục kích ngày càng được tổ chức bài bản. Một lần, giặc đưa cả xe cơ giới vào làng. Chúng nghĩ rằng với sức mạnh ấy, dân làng sẽ phải khuất phục. Nhưng không. Ông Tư đã tính trước. Con đường chính vào làng được đặt mìn dày đặc. Khi chiếc xe đầu tiên tiến vào, một tiếng nổ lớn vang lên, cả chiếc xe bị hất tung. Những chiếc phía sau hoảng loạn, chưa kịp phản ứng thì từ hai bên đường, du kích đã đồng loạt nổ súng. Trận ấy, giặc thiệt hại nặng nề. Từ đó, chúng không còn dám coi thường ngôi làng nhỏ bé này nữa. Nhưng chiến thắng không phải không có mất mát. Trong một trận phục kích, anh Hưng bị trúng đạn khi đang che chắn cho đồng đội rút lui. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp nói: “Đừng… để chúng… vào làng…” Cái chết của anh khiến cả làng lặng đi. Chị Lan ngồi bên thi thể anh, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng rồi chị đứng dậy, lau nước mắt, tiếp tục công việc của mình. Bởi chị hiểu: nếu gục ngã, thì sự hy sinh của anh sẽ trở nên vô nghĩa. Lòng căm thù giặc không chỉ là cảm xúc, mà đã trở thành sức mạnh, thành ý chí chiến đấu không thể khuất phục. Những đứa trẻ trong làng cũng lớn lên trong khói lửa. Chúng không còn hồn nhiên như trước, nhưng trong ánh mắt lại sáng lên niềm tin. Chúng học cách đào hầm, cách đưa thư, cách nhận biết dấu hiệu của giặc. Cả làng như một pháo đài. Có những đêm, khi mọi người ngồi bên nhau sau trận đánh, họ kể về những người đã mất. Không khí trầm lắng, nhưng không bi lụy. Bởi họ biết, mỗi sự hy sinh đều góp phần làm nên chiến thắng. Một ngày nọ, tin vui lan về: lực lượng lớn của ta sắp tiến về khu vực này. Nhiệm vụ của dân làng là giữ vững căn cứ, không để giặc chiếm lại. Ông Tư tập hợp mọi người: “Đây là thời khắc quyết định. Bao nhiêu đau thương, bao nhiêu mất mát – chúng ta sẽ đòi lại.” Trận đánh cuối cùng diễn ra ác liệt nhất. Giặc huy động lực lượng lớn, quyết tâm tiêu diệt “ổ kháng cự” này. Nhưng chúng không biết rằng, đối mặt với chúng không chỉ là những người nông dân, mà là cả một ý chí sắt đá. Tiếng súng nổ suốt ngày đêm. Khói lửa mù mịt. Nhưng từng tấc đất đều được giữ vững. Dù bị thương, dù mệt mỏi, không ai lùi bước. Chị Lan, lần này đã trực tiếp cầm súng. Ánh mắt chị kiên định. Mỗi phát bắn như chứa đựng cả nỗi đau, cả lòng căm thù. Ông Tư dù tuổi cao vẫn bám trụ ở tuyến đầu. Ông hét lớn giữa tiếng đạn: “Vì làng! Vì nước! Không lùi!” Và rồi, khi lực lượng chủ lực của ta tiến vào, giặc buộc phải rút chạy. Ngôi làng được giữ vững. Chiến thắng ấy không chỉ là thắng lợi về quân sự, mà còn là chiến thắng của ý chí, của lòng căm thù được chuyển hóa thành sức mạnh. Sau ngày đó, làng dần hồi sinh. Những mái nhà được dựng lại. Ruộng đồng lại xanh. Nhưng ký ức về những ngày chiến đấu vẫn còn đó. Ông Tư ngồi bên hiên nhà, nhìn lũ trẻ chơi đùa. Ánh mắt ông giờ đây đã dịu lại, nhưng vẫn ẩn chứa một điều gì đó sâu xa. Ông biết, nếu không có những ngày tháng ấy, nếu không có lòng căm thù giặc trỗi dậy trong mỗi con người, thì sẽ không có ngày hôm nay. Và câu chuyện của ngôi làng ấy sẽ còn được kể mãi – như một minh chứng rằng: khi lòng người đã đồng lòng, khi nỗi đau biến thành sức mạnh, thì không kẻ thù nào có thể khuất phục được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn