Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LÒNG CĂM THÙ GIẶC VÀ LÒNG QUYẾT TÂM CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC CỦA NHÂN DÂN TA

LÒNG CĂM THÙ GIẶC VÀ LÒNG QUYẾT TÂM CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC CỦA NHÂN DÂN TA

Bắc Ninh09/04/2026ĐẶNG VIỆT TIẾN (Tam Tiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời chiều buông xuống trên một làng quê nhỏ ven sông. Những rặng tre vẫn rì rào trong gió, nhưng không còn tiếng cười đùa của trẻ con như trước. Chiến tranh đã phủ bóng lên mảnh đất yên bình ấy, mang theo đau thương và mất mát. Ngày giặc tràn vào làng, khói lửa bốc lên nghi ngút. Nhà cửa bị đốt phá, ruộng đồng tan hoang. Ông Bảy – một lão nông hiền lành – đứng lặng trước căn nhà bị cháy đen, đôi mắt đỏ hoe. Người con trai duy nhất của ông đã ngã xuống trong một trận càn quét. Nỗi đau ấy như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng ông, biến thành lòng căm thù giặc sâu sắc. Không chỉ riêng ông Bảy, cả làng đều mang trong mình những vết thương. Chị Hòa, một người phụ nữ trẻ, mất chồng khi anh tham gia du kích. Cô con gái nhỏ của chị ngày ngày hỏi:
“Bao giờ bố về hả mẹ?”
Mỗi lần như vậy, chị chỉ biết ôm con vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng chính những mất mát ấy lại hun đúc nên một ý chí kiên cường. Người dân trong làng không còn sợ hãi. Họ đứng lên, sát cánh cùng bộ đội, quyết tâm giữ lấy quê hương. Ban ngày, họ là những người nông dân bình thường, cày cấy trên cánh đồng. Nhưng đêm xuống, cả làng trở thành một hậu phương vững chắc. Những con đường bí mật được mở ra, những hầm trú ẩn được đào sâu trong vườn nhà. Người già, phụ nữ, trẻ em – ai cũng góp sức theo cách riêng của mình. Ông Bảy dù tuổi đã cao vẫn xin tham gia đội dân quân. Ông thường nói:
“Giặc đã cướp mất con trai tôi, tôi không thể đứng nhìn chúng giày xéo quê hương này thêm nữa.” Những đêm trăng mờ, ông cùng các thanh niên trong làng canh gác, phát hiện địch, báo tin cho bộ đội. Có lần, khi giặc bất ngờ càn vào làng, chính ông là người đã dũng cảm dẫn đường cho bộ đội phục kích. Trận ấy, ta đánh lui được địch, bảo vệ an toàn cho dân làng. Chị Hòa cũng không đứng ngoài cuộc. Chị tham gia đội tải đạn, tiếp tế lương thực cho bộ đội. Dù đường rừng hiểm trở, bom đạn rình rập, chị vẫn không nao núng. Trong tim chị chỉ có một suy nghĩ: phải chiến đấu để con mình được sống trong hòa bình. Có những đêm mưa rừng xối xả, chị cùng các chị em khác gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt qua những con đường lầy lội. Áo quần ướt sũng, chân tay trầy xước, nhưng không ai than vãn. Họ hiểu rằng mỗi chuyến hàng đến được tay bộ đội là thêm một phần sức mạnh để đánh giặc. Trong làng còn có Tân – một cậu bé mới mười bốn tuổi. Tuy còn nhỏ, Tân đã sớm chứng kiến cảnh giặc giết hại người thân. Cậu xin tham gia đội liên lạc. Nhanh nhẹn và thông minh, Tân nhiều lần vượt qua vòng vây của địch để chuyển tin quan trọng. Có lần, Tân bị giặc bắt. Chúng tra khảo, dụ dỗ nhưng cậu nhất quyết không khai. Dù bị đánh đập, cậu vẫn cắn răng chịu đựng. Cuối cùng, lợi dụng sơ hở, Tân trốn thoát và tiếp tục nhiệm vụ. Tinh thần gan dạ của cậu khiến ai cũng khâm phục. Thời gian trôi qua, cuộc chiến ngày càng ác liệt. Nhưng càng gian khổ, lòng căm thù giặc và ý chí chiến đấu của người dân càng mạnh mẽ hơn. Họ hiểu rằng chỉ có chiến đấu đến cùng mới giành lại được độc lập, tự do. Một trận đánh lớn diễn ra ngay gần làng. Bộ đội ta quyết tâm tiêu diệt cứ điểm của địch. Cả làng dốc toàn lực hỗ trợ. Người thì dẫn đường, người vận chuyển đạn dược, người chăm sóc thương binh. Đêm ấy, tiếng súng vang lên dữ dội. Ánh lửa chớp sáng cả một góc trời. Trong tiếng đạn nổ, người dân vẫn kiên cường bám trụ, tiếp sức cho bộ đội. Ông Bảy dù bị thương ở tay vẫn nhất quyết không rời vị trí. Chị Hòa vừa tải đạn vừa băng bó cho thương binh. Sau nhiều giờ chiến đấu, ta đã giành thắng lợi. Cứ điểm của địch bị phá hủy, chúng phải rút lui trong hoảng loạn. Cả làng vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Nhưng niềm vui ấy xen lẫn những giọt nước mắt. Có những người đã không trở về. Họ ngã xuống để đổi lấy sự bình yên cho quê hương. Những nấm mộ mới được đắp lên bên bờ tre, lặng lẽ mà thiêng liêng. Ông Bảy đứng trước mộ con trai, giọng trầm lại:
“Con ơi, quê hương mình rồi sẽ được tự do. Máu của con và bao người đã không uổng phí.” Chị Hòa nắm tay con gái, khẽ nói:
“Bố con đã hy sinh để chúng ta có ngày mai. Con phải lớn lên mạnh mẽ, xứng đáng với bố.” Từ những đau thương, mất mát, người dân trong làng càng thêm đoàn kết. Họ tiếp tục chiến đấu, tiếp tục hy sinh, nhưng không bao giờ lùi bước. Và rồi, ngày hòa bình cũng đến. Tiếng súng im bặt, thay vào đó là tiếng chim hót, tiếng trẻ em cười vang trên những con đường làng. Những cánh đồng lại xanh mướt, cuộc sống dần hồi sinh. Nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn đó. Nó nhắc nhở mỗi người về giá trị của độc lập, tự do. Nhắc về lòng căm thù giặc đã từng cháy bỏng và ý chí kiên cường không gì khuất phục được. Câu chuyện của làng nhỏ ấy chỉ là một phần trong vô vàn câu chuyện của nhân dân ta trong những năm tháng kháng chiến. Nhưng chính từ những con người bình dị ấy đã làm nên sức mạnh to lớn – sức mạnh của lòng yêu nước, của ý chí quyết tâm bảo vệ quê hương. Và ngọn lửa ấy, dù thời gian có trôi qua, vẫn sẽ mãi cháy trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÒNG CĂM THÙ GIẶC VÀ LÒNG QUYẾT TÂM CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC CỦA NHÂN DÂN TA | Câu chuyện thời hoa lửa