Bài viết

LÒNG DÂN TRONG LŨY TRE XANH ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG

LÒNG DÂN TRONG LŨY TRE XANH ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG

Lào Cai22/05/2026Lưu Thị Huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÒNG DÂN TRONG LŨY TRE XANH ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG

Lời kể của má bầy sáu (Nguyễn Thị Mai, huyện Cai Lậy, Tiền Giang)Người ta thường nói về bom đạn ở chiến trường miền Bắc, miền Trung, nhưng ở đồng bằng sông Cửu Long quê tôi, cuộc chiến cũng diễn ra âm thầm và ác liệt không kém trong từng vuông bờ tre, gốc dừa. Những bà mẹ miền Tây như tôi ngày ấy không cầm súng ra mặt trận, nhưng chúng tôi là hậu phương vững chắc, là chiếc nôi chở che cho các chú giải phóng quân giữa vòng vây dày đặc của đồn bốt giặc.Cai Lậy những năm 1970 bị địch bao vây, thiết lập vùng "bình định". Chúng đóng đồn dày đặc, ngày đêm lùng sục nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế của nhân dân cho cách mạng. Nhà tôi có một căn hầm bí mật đào ngay dưới gầm giường, cửa hầm ngụy trang bằng một đống củi khô. Đây là nơi trú ẩn của các chiến sĩ thuộc Sư đoàn 8 miền Đông mỗi khi đi ngang qua vùng. Mỗi lần có báo động quân giặc đi càn, lòng tôi lại thắt lại. Tôi giả vờ ngồi trước cửa sàn lót tre vót nan, mắt dáo dác nhìn quanh để làm tai mắt cho các chú dưới hầm.Tôi nhớ mãi trận càn năm 1972, lính ngụy kéo vào nhà đông như kiến cỏ. Chúng dùng súng xâm xuống nền đất để tìm hầm bí mật. Một mũi súng đâm sượt qua nắp hầm, trúng vào vai một chiến sĩ trẻ bên dưới. Máu chảy ra thấm vào đất. Tôi hoảng hốt nhưng kịp trấn tĩnh, liền cố tình làm đổ vội tô nước mắm xuống chỗ đất đó để xóa mùi máu và đánh lạc hướng lũ chó nghiệp vụ. Địch tra khảo, dọa bắn nát đầu nếu tôi chứa chấp "việt cộng". Tôi nhìn thẳng vào họng súng của chúng, nói cứng: "Nhà này chỉ có người già với con nít, các ông muốn bắn thì bắn đi!". Cuối cùng chúng không tìm được gì, đành hậm hực rút đi.Khi bọn giặc vừa đi khỏi, tôi vội mở nắp hầm, đỡ người chiến sĩ trẻ lên băng bó vết thương. Cậu ấy tỉnh lại, ôm lấy tôi gọi "Mẹ ơi!" mà khóc. Những giọt nước mắt của người chiến sĩ kiên cường làm tôi mềm lòng. Đối với người dân miền Tây, chở che cho cách mạng là nghĩa vụ thiêng liêng từ trong máu thịt. Lũy tre xanh quê hương có thể bị bom đạn phạt ngang, nhưng lòng dân hướng về Bác Hồ, về độc lập dân tộc thì không một sức mạnh nào có thể lay chuyển được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn