Lòng dũng cảm của nữ Thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn.
Trong chiến tranh, có những con người đã bước rất gần cái chết, nhưng vẫn kiên cường đứng dậy để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện về nữ Thanh niên xung phong Vũ Thị Lộc, người được đồng đội trìu mến gọi bằng một cái tên rất đặc biệt:
"Người hai lần truy điệu sống."
Đó không phải là một biệt danh.
Đó là cả một cuộc đời được viết bằng lòng dũng cảm.
Những năm cuối thập niên 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, cô gái trẻ Vũ Thị Lộc rời quê hương Yên Mô, mang theo khát vọng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
Cô gia nhập Đội N25 Anh hùng, một đơn vị Thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến Trường Sơn – nơi được ví như mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến.
Ngày ấy, công việc của các nữ Thanh niên xung phong không hề nhẹ nhàng.
Họ san lấp hố bom.
Mở đường.
Dẫn xe qua trọng điểm.
Khi bom vừa ngớt, họ lập tức lao ra mặt đường.
Bởi chỉ cần chậm một phút, đoàn xe chi viện có thể phải dừng lại.
Có những ngày, máy bay địch đánh phá liên tục.
Bom nổ phía trước.
Bom nổ phía sau.
Đất đá tung lên phủ kín người.
Nhưng khi khói bụi tan đi, những cô gái áo xanh lại cầm cuốc, cầm xẻng tiếp tục làm đường.
Trong một trận bom dữ dội tại trọng điểm ATP, sức ép quá lớn khiến Vũ Thị Lộc bị vùi lấp.
Đồng đội tìm mãi không thấy.
Ai cũng nghĩ chị đã hy sinh.
Đơn vị làm lễ truy điệu.
Nhưng rồi, điều kỳ diệu xảy ra.
Chị còn sống.
Được cứu ra trong tình trạng kiệt sức.
Đồng đội ôm chầm lấy chị.
Niềm vui vỡ òa giữa chiến trường khói lửa.
Thế nhưng, chiến tranh chưa buông tha người con gái ấy.
Một lần khác, trong khi làm nhiệm vụ, chị lại gặp bom.
Khói bụi, đất đá phủ kín cả khu vực.
Một lần nữa, đơn vị tưởng chị đã không còn.
Và một lần nữa...
Chị trở về.
Chính từ đó, đồng đội gọi chị bằng cái tên đầy xúc động:
"Người hai lần truy điệu sống."
Điều khiến tôi khâm phục không chỉ là việc chị vượt qua cái chết.
Mà là sau mỗi lần như vậy, chị không xin rời đơn vị.
Không lùi bước.
Không chọn sự an toàn.
Chị tiếp tục cùng đồng đội giữ cho những con đường Trường Sơn luôn thông suốt.
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước hòa bình.
Vũ Thị Lộc trở về quê hương.
Nhưng ký ức về Trường Sơn vẫn còn nguyên trong trái tim chị.
Mỗi lần gặp lại đồng đội, nhắc đến những năm tháng ấy, chị không nói nhiều về bản thân.
Chị thường nhắc đến những người đã nằm lại.
Những cô gái mãi mãi tuổi đôi mươi.
Những người đã hiến dâng tuổi xuân để những đoàn xe tiếp tục lăn bánh vào Nam.
Đọc câu chuyện của chị, tôi hiểu rằng:
Lòng dũng cảm không phải là không biết sợ.
Lòng dũng cảm là biết hiểm nguy vẫn sẵn sàng bước tới vì nhiệm vụ.
Ngày nay, chúng ta không còn phải san đường dưới mưa bom.
Nhưng thế hệ trẻ vẫn có trách nhiệm viết tiếp tinh thần ấy bằng học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến.
Bởi mỗi thành tựu hôm nay đều được xây dựng trên nền móng của sự hy sinh ngày hôm qua.
Có những con người được lịch sử ghi nhớ bằng những chiến công.
Có những con người được đồng đội nhớ bằng một cái tên.
Với chị Vũ Thị Lộc, cái tên "Người hai lần truy điệu sống" không chỉ kể về hai lần thoát chết.
Mà còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục, của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.
Xin được kết thúc câu chuyện bằng lời tri ân:
Xin kính cẩn nghiêng mình trước những nữ Thanh niên xung phong Trường Sơn. Các chị đã gửi tuổi xuân cho Tổ quốc để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình. Ngọn lửa mà các chị thắp lên sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho các thế hệ thanh niên Việt Nam.


