Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lòng Dũng Cảm Vĩ Đại, Khí Phách Bất Tử Trước Họng Súng Địch

Tuyên Quang18/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Trỗi, người con kiên cường của mảnh đất Quảng Nam – vùng đất có truyền thống yêu nước ngàn năm. Lớn lên trong lúc đế quốc Mỹ đem quân xâm lược, bom đạn ngày đêm trút xuống quê hương, nhân dân chịu bao đau thương, tan tác. Từ khi còn trẻ, Nguyễn Văn Trỗi đã nuôi chí lớn: “Non sông ta là của người Việt. Không ai có quyền bước chân vào xâm phạm. Ta phải đứng lên, chiến đấu đến cùng, để đuổi giặc ra khỏi bờ cõi, giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc!”

Khi cuộc kháng chiến ngày càng gay go, Nguyễn Văn Trỗi tự nguyện tham gia lực lượng đặc công, nhận những nhiệm vụ khó khăn và hiểm nguy nhất. Anh luôn nói với đồng đội: “Chúng ta chiến đấu không phải vì danh vọng, không phải vì của cải, mà chỉ vì một mục tiêu duy nhất: giải phóng miền Nam, thống nhất non sông, mang lại yên bình cho nhân dân. Vì lý tưởng ấy, dù có phải hy sinh tính mạng, cũng không hề hối hận!”

Năm 1964, khi nghe tin Thủ tướng chính phủ Mỹ sẽ đến thăm miền Nam Việt Nam, nhằm củng cố thế lực xâm lược, Nguyễn Văn Trỗi đã chủ động đề xuất kế hoạch: chặn đứng âm mưu ấy, cho thế giới thấy ý chí bất khuất của nhân dân Việt Nam. Nhiệm vụ vô cùng hiểm nghèo, nhưng anh không chút do dự. Thật không may, khi đang chuẩn bị thực hiện kế hoạch, anh không may bị giặc phát hiện và bắt giữ.

Bọn địch vui mừng như bắt được bảo vật. Chúng dùng mọi cách tra tấn dã man, đánh đập, đe dọa tính mạng, rồi lại hứa hẹn tha tự do, cho địa vị, tiền bạc nếu anh khai báo đồng đội và phản bội cách mạng. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết như núi đá. Trước mặt kẻ thù, anh ngẩng cao đầu, thẳng thắn đáp: “Tôi chỉ làm nghĩa vụ của một người con nước Việt Nam. Tôi chống Mỹ cứu nước là việc chính nghĩa, cả nước ủng hộ. Các ông có thể giết được thân thể tôi, nhưng không bao giờ có thể khuất phục được ý chí của dân tộc tôi!”

Thấy không thể nào làm anh khuất phục, bọn địch đành đưa anh ra xét xử, kết án tử hình. Khi nghe bản án, Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ. Anh vẫn bình tĩnh, ung dung, như người đang chuẩn bị đi một chuyến đường xa. Anh viết thư cho gia đình, cho đồng bào, với những lời chan chứa tình yêu nước và niềm tin sắt đá: “Dù tôi không được thấy ngày non sông giải phóng, nhưng tôi tin chắc rằng, ngày ấy nhất định sẽ đến. Non sông ta nhất định sẽ độc lập, thống nhất. Tôi ra đi mà không có gì hối hận!”

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, trước lúc ra pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi vẫn mặc bộ quần áo chỉnh tề, bước đi vững chãi, ngẩng cao đầu, mỉm cười nhìn về quê hương. Trước họng súng địch, anh vẫn hô to, lời nói vang vọng như sấm ngang trời: “Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm! Độc lập Tự do muôn năm!”. Tiếng hô ấy như lời thề bất tử, khiến kẻ thù cũng phải khiếp sợ, và làm lay động trái tim triệu triệu người Việt Nam trong và ngoài nước. Nguyễn Văn Trỗi đã ra đi khi tuổi đời còn đang nở hoa, mới hai mươi bốn tuổi, nhưng anh đã ra đi với khí phách anh hùng, với nụ cười chiến thắng trên môi.

Nguyễn Văn Trỗi được Chính phủ truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Tên tuổi anh mãi là ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, soi đường cho muôn đời con cháu: khi có lý tưởng cao quý, có lòng yêu nước thương dân, thì dù đứng trước cái chết, người con Việt Nam vẫn ngẩng cao đầu, không bao giờ cúi đầu khuất phục trước kẻ thù!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn