LONG KHÁNH – QUÊ HƯƠNG ANH HÙNG TRONG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
LONG KHÁNH – QUÊ HƯƠNG ANH HÙNG TRONG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

LONG KHÁNH – QUÊ HƯƠNG ANH HÙNG
TRONG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương Long Khánh, Cai Lậy – một vùng quê bình dị với những con đường thân quen, những vườn cây xanh mát và những con người chân chất, nghĩa tình. Với tôi, Long Khánh không chỉ là nơi để trở về, mà còn là một vùng đất mang trong mình những câu chuyện hào hùng của các thế hệ cha anh.
Ngày hôm nay, chúng tôi được sống trong hòa bình, được đến trường, được làm việc và được nhìn những em nhỏ vui cười dưới mái trường thân yêu. Nhưng để có được cuộc sống bình yên ấy, quê hương đã trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và mất mát.
Trong kháng chiến chống Mỹ, nhân dân Long Khánh đã kiên cường tham gia chiến đấu, nuôi giấu cán bộ, đóng góp lương thực và sức người cho cách mạng. Có khoảng 1.700 thanh niên Long Khánh đã tham gia kháng chiến dưới nhiều hình thức. Người dân còn đào hơn 500 hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, ủng hộ 23 tấn lúa cho cách mạng.
Nhưng phía sau những chiến công ấy là những hy sinh không thể nào quên. Trong hơn 20 năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, toàn xã có 393 liệt sĩ, hơn 150 thương binh, nhiều gia đình đã không tiếc công sức, tiền của đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Có 66 Mẹ Việt Nam Anh hùng được phong và truy tặng danh hiệu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Mỗi khi nghĩ về những con số ấy, tôi lại thấy mình may mắn biết bao khi được sinh ra trong thời bình. Những điều tưởng như rất bình thường hôm nay – một buổi sáng đến trường, tiếng trẻ thơ cười nói, một con đường quê yên bình – đều được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của thế hệ đi trước.
Ngày 28/4/2000, xã Long Khánh vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng và tiếp nối truyền thống quê hương.
Là một đoàn viên đang công tác tại trường Mầm non 3/2, tôi hiểu rằng mình không thể làm những việc lớn lao như thế hệ cha anh ngày trước. Nhưng tôi có thể bắt đầu từ những việc nhỏ: yêu nghề, tận tâm với trẻ, sống có trách nhiệm, tích cực tham gia các hoạt động Đoàn và cùng đồng nghiệp giáo dục các em biết yêu gia đình, yêu quê hương, đất nước.
Tôi mong rằng những câu chuyện về quê hương Long Khánh sẽ không chỉ nằm trong những trang sách lịch sử. Chúng sẽ được kể lại cho thế hệ trẻ bằng những câu chuyện giản dị, để mỗi người hiểu rằng mình đang được sống trên một mảnh đất đã từng có rất nhiều người hy sinh vì ngày hôm nay.
Long Khánh trong tôi là một quê hương bình dị nhưng anh hùng. Tôi tự hào là người con Long Khánh. Tôi biết ơn những người đã hy sinh cho quê hương. Và tôi nguyện sẽ góp một phần nhỏ bé của mình để quê hương Long Khánh hôm nay ngày càng đẹp hơn, để những thế hệ trẻ mai sau luôn biết trân trọng hai chữ “hòa bình”.



