Lồng ngực chặn đứng làn đạn thép
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại trung tâm đề kháng Him Lam diễn ra cực kỳ ác liệt. Những lô cốt kiên cố của địch với hỏa lực đại liên dày đặc đã chặn đứng đường tiến quân của tiểu đoàn chúng tôi. Giữa làn mưa đạn ấy, một người chiến sĩ đã quyết định dùng chính thân mình để dập tắt hỏa lực địch, mở đường máu cho đồng đội.
Trận đánh vào cứ điểm Him Lam bắt đầu từ lúc hoàng hôn. Tiếng pháo ta gầm vang, đất trời rung chuyển. Tuy nhiên, tại lô cốt số 3 của địch, một khẩu đại liên cực mạnh vẫn liên tục nhả đạn, quét ngang đội hình tiến công. Anh em chúng tôi nằm rạp xuống bùn đất, không sao nhích lên được. Nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay trước cửa mở.
Trong tiểu đội có anh Phan Đình Giót, quê ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Anh Giót là một người lính dạn dày, đã kinh qua nhiều trận đánh. Dưới làn đạn rát mặt, anh Giót vẫn bình tĩnh bò lên, tay cầm bộc phá, tận dụng từng hố bom, từng đoạn hào để áp sát lô cốt địch.
Mặc dù đã bị thương ở vai và đùi, máu chảy thấm đẫm áo trấn thủ, nhưng anh vẫn ngoan cường bò sát đến cách lỗ châu mai chỉ vài mét. Anh ném quả lựu đạn cuối cùng vào trong, nhưng khẩu đại liên chỉ im tiếng được vài giây rồi lại tiếp tục khạc lửa hung dữ. Lúc này, hỏa lực của ta không đủ để áp chế, còn địch thì điên cuồng bắn chặn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh Giót đã dồn hết sức tàn, nhô người đứng dậy. Anh không còn đạn, không còn bộc phá, chỉ còn một trái tim rực cháy lòng yêu nước. Anh lao thẳng vào lỗ châu mai, dùng cả lồng ngực vạm vỡ của mình bịt kín họng súng đang đỏ lựng của kẻ thù.
Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Cả trận địa lặng đi trong giây lát vì bàng hoàng và cảm phục. "Xung phong! Trả thù cho anh Giót!" – tiếng hô vang dậy đất trời. Cả tiểu đoàn như những con lốc tràn lên, vượt qua xác anh, đánh tan toàn bộ cứ điểm Him Lam chỉ trong chốc lát.
Khi trận đánh kết thúc, chúng tôi đến bên anh. Anh nằm đó, tấm lưng tựa sát vào lỗ châu mai, đôi mắt vẫn mở to như đang nhìn thấy lá cờ quyết chiến quyết thắng tung bay trên nóc hầm chỉ huy địch. Anh Giót ra đi khi mới 32 tuổi, để lại cho chúng tôi một bài ca bất tử về sự hy sinh vì đại nghĩa.



