Bài viết

Lồng Ngực Thép Trên Đỉnh Him Lam

Câu chuyện về người chiến sĩ Phan Đình Giót trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ, người đã biến thân mình thành một lá chắn sống, dập tắt hỏa lực quân thù và mở toang cánh cửa chiến thắng cho toàn quân.

Tây Ninh07/07/2026Phạm Xuân Tuấn Kiệt (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ trở thành tâm điểm của cuộc đối đầu lịch sử. Để chuẩn bị cho trận đánh mở màn vào tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp, các chiến sĩ đại đội 58, tiểu đoàn 428, trung đoàn 141 (Đại đoàn 312) được giao nhiệm vụ tiêu diệt trung tâm đề kháng Him Lam — một "ổ đề kháng" kiên cố với hệ thống lô cốt và dây kẽm gai dày đặc. Trong hàng ngũ những người lính năm ấy, có anh tiểu đội phó bộc phá Phan Đình Giót.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng vang lên. Pháo binh của ta gầm rú trút bão lửa xuống cứ điểm địch, mở màn cho chiến dịch. Ngay sau đó, các chiến sĩ bộ binh lao lên dưới làn mưa đạn bọc phá để mở đường. Anh Phan Đình Giót lao lên như một con thoi, nhanh nhẹn đánh liên tiếp bốn quả bộc phá, phá tan các tầng rào dây kẽm gai của địch để đồng đội xông lên.

Thế nhưng, khi quân ta tiến sát đến lô cốt chính, một hỏa lực khủng khiếp bất ngờ dội xuống. Khẩu súng đại liên từ lỗ châu mai của lô cốt số 3 của Pháp khạc lửa điên cuồng, đạn bay rát mặt đất. Các chiến sĩ ta bị ghìm chặt, không thể tiến thêm, nhiều đồng chí đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ cứ điểm. Thời gian trôi qua từng phút trong sự nghẹt thở, nếu không dập tắt được khẩu đại liên này, toàn bộ cánh quân sẽ bị quét sạch.

Lúc này, Phan Đình Giót đã bị thương nặng ở vai và đùi, máu chảy ướt đẫm áo trấn thủ. Thế nhưng, nhìn thấy đồng đội hy sinh, trong lòng người chiến sĩ 32 tuổi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải dập tắt khẩu súng kia bằng mọi giá!

Anh dùng chút sức tàn còn lại, ôm quả bộc phá cuối cùng, bò trườn áp sát góc chết của lô cốt. Khi chỉ còn cách mục tiêu vài mét, anh rướn người ném quả bộc phá vào trong. Một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mịt mù. Nhưng nghiệt ngã thay, lô cốt quá kiên cố, khẩu đại liên chỉ im tiếng vài giây rồi lại tiếp tục khạc lửa hung dữ hơn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi bộc phá đã hết, máu từ các vết thương vẫn không ngừng tuôn, Phan Đình Giót đưa mắt nhìn lại phía sau — nơi các đồng đội đang chờ đợi để xung phong. Một nguồn năng lượng phi thường từ lòng căm thù giặc và tình yêu đồng chí chợt bùng cháy. Anh lấy đà, dồn hết phần sinh mệnh cuối cùng, rướn người bật dậy lao thẳng về phía lỗ châu mai.

Anh thét lớn một tiếng xé toạc màn sương đêm:

"Vì độc lập tự do! Đồng đội ơi, xông lên!"

Cả thân hình vạm vỡ của anh rập mạnh, áp chặt vào lỗ châu mai của địch.

Họng súng đại liên bị lồng ngực thép của người chiến sĩ chặn đứng, nghẹn họng hoàn toàn. Không gian súng đạn bỗng chốc im bặt trong vài giây ngỡ ngàng. Thấy hỏa lực địch đã tắt, vị đại đội trưởng nghẹn ngào hô lớn: "Phan Đình Giót đã lấp lỗ châu mai rồi! Toàn đại đội xung phong!"

Như những triều dâng thác đổ, hàng trăm chiến sĩ lao lên qua xác anh, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên đỉnh đồn địch.

Phan Đình Giót đã ngã xuống, nhưng lồng ngực của anh đã trở thành bệ phóng cho khúc ca khải hoàn của chiến dịch Điện Biên Phủ lẫy lừng năm châu. Anh ra đi, để lại một biểu tượng bất tử về sự hy sinh vô điều kiện cho dáng hình xứ sở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn