LỒNG NGỰC THÉP TRƯỚC LỖ CHÂU MAI
Trận Him Lam ngày 13 tháng 3 năm 1954 là trận đánh mở màn cho toàn bộ chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Trung tâm đề kháng Him Lam là một trong những phân khu kiên cố nhất của tập đoàn cứ điểm Pháp, được ví như một "pháo đài không thể công phá" với hệ thống hầm ngầm, dây thép gai và các lô cốt bê tông cốt thép kiên cố đan chéo hỏa lực.
Tiểu đoàn 428 của Trung đoàn 141 nhận nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm số 2 của Him Lam. Trong đội hình xung kích lao lên đêm ấy, có người chiến sĩ bộc phá quê gốc Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh – Phan Đình Giót.
1. Cuộc mở cửa đẫm máu dưới làn đạn súng máy
Thời gian: Chiều tối ngày 13 tháng 3 năm 1954
Địa điểm: Cứ điểm Him Lam, Điện Biên Phủ
Đúng 17 giờ, trận hỏa pháo mở màn chiến dịch của ta trút bão lửa xuống thung lũng Điện Biên Phủ. Ngay khi pháo vừa chuyển làn, các chiến sĩ bộc phá lập tức ôm những ống thuốc nổ lao lên cắt rào dây thép gai để mở đường cho bộ binh xung phong.
Địch từ trong các lô cốt điên cuồng bắn trả. Những loạt đạn súng máy 12,7 ly quét sát mặt đất, cày nát từng mét đất Him Lam. Phan Đình Giót ôm quả bộc phá thứ chín lao lên. Dù bị thương ở đùi do mảnh pháo, anh vẫn nghiến răng chịu đau, lách qua làn đạn, liên tiếp đánh nổ hai quả bộc phá, phá toang hai lớp rào cuối cùng để mở toang "đột phá khẩu" cho đơn vị.
2. Hỏa điểm tử thần ở lô cốt số 3
Khi bộ binh ta ào ạt xông vào trong cứ điểm thì bất ngờ bị khựng lại. Từ một góc khuất, hỏa lực trung liên và đại liên từ lô cốt số 3 của địch bất ngờ khạc đạn điên cuồng.
Đó là một lô cốt mẹ được xây bằng bê tông cốt thép dày, chỉ hở ra một khe hẹp gọi là lỗ châu mai để chĩa họng súng ra ngoài. Từ lỗ châu mai này, đạn xé gió rít liên hồi, ghim chặt đội hình xung phong của ta xuống mặt đất. Nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước cửa mở. Kim đồng hồ nhích dần, nếu không dập tắt được hỏa điểm này trước khi trời sáng, quân ta sẽ chịu tổn thất cực kỳ lớn và trận đánh mở màn có nguy cơ thất bại.
Phan Đình Giót lúc này đã bị thương thêm một vết ở vai, máu chảy đẫm một bên áo quân phục. Nhưng nhìn đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, anh căm phẫn gầm lên, dùng tay trái còn cử động được ôm một quả lựu đạn tròn, lết từng mét đất tiếp cận lô cốt địch.
3. Khoảnh khắc bất tử
Anh áp sát được sườn lô cốt, ném liên tiếp hai quả lựu đạn vào bên trong. Tiếng nổ vang lên, họng súng máy câm bặt trong vài giây. Nhưng chỉ ngay sau đó, tên lính Pháp bên trong đã thay băng đạn mới và tiếp tục siết cò, đạn lại khạc ra xối xả.
Lúc này, Phan Đình Giót đã cạn sạch vũ khí cầm tay. Vết thương ở vai và đùi hành hạ khiến anh bắt đầu lịm đi vì mất máu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh nhìn về phía sau, thấy các đồng đội đang chuẩn bị rướn người lao lên dưới làn đạn quét. Nếu họng súng kia còn bắn, đồng đội của anh sẽ chết hết. Phan Đình Giót dùng hết chút tàn lực cuối cùng, lấy đà bật dậy. Anh không chạy trốn, mà lao thẳng người về phía lỗ châu mai đang đỏ rực ánh lửa đạn.
Anh áp chặt lồng ngực của mình vào miệng lỗ châu mai hẹp.
Một tiếng "khực" nặng nề. Họng súng máy bị thân thể của người anh hùng bịt chặt, tiếng gầm rú điên cuồng của đạn bỗng chốc tắt lịm.
4. Khúc vĩ thanh oai hùng
Chiếc bóng chắn ngang lỗ châu mai của Phan Đình Giót đã mở ra con đường sống cho cả đơn vị.
"Phan Đình Giót đã lấp lỗ châu mai rồi! Xông lên trả thù cho anh Giót!" – tiếng thét căm hờn vang vọng khắp trận địa Him Lam.
Hàng trăm chiến sĩ đồng loạt đứng phắt dậy, bước qua làn sương đêm, ào ạt xông lên như một cơn bão thác tiêu diệt toàn bộ quân địch trong cứ điểm, cắm lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" lên nóc hầm chỉ huy Him Lam đúng 23 giờ 30 phút cùng ngày.
Trận đánh mở màn toàn thắng, nhưng người chiến sĩ Phan Đình Giót đã nằm lại mãi mãi ở tuổi 32. Anh vinh dự là một trong những người đầu tiên được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân ngay trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
Hành động dũng cảm phi thường của anh đã hóa thân thành tượng đài bất tử của lòng yêu nước, là khúc tráng ca hào hùng nhất mở đầu cho 56 ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt" để làm nên một Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.



