Lòng Quả Cảm Của Người Sĩ Quan Quân Y Xứ Nga An
Lòng Quả Cảm Của Người Sĩ Quan Quân Y Xứ Nga An
Trong cuộc chiến tranh giành độc lập và tự do cho dân tộc, có những người lính mang trên vai hai sứ mệnh cao cả: vừa là chiến sĩ dũng cảm bảo vệ Tổ quốc, vừa là người thầy thuốc hiền từ giành giật sự sống cho đồng đội từ tay tử thần. Trên mảnh đất Nga An anh hùng, cựu chiến binh, Trung úy Quân y Phạm Văn Thoa chính là một người con ưu tú mang trên mình hai sứ mệnh thiêng liêng ấy.
Sinh tháng 10 năm 1946, người con xứ Nga An lớn lên trong những năm tháng đất nước sục sôi khí thế cách mạng. Tháng 08 năm 1968, ở tuổi 22 – độ tuổi sung sức và hoài bão nhất của cuộc đời, anh Phạm Văn Thoa đã chính thức viết đơn tòng quân, khoác lên mình màu áo lính dạn dày sương gió. Bước chân vào quân ngũ, anh được đào tạo chuyên môn và phân công làm chiến sĩ Quân y, trực tiếp có mặt tại những chiến trường khốc liệt nhất.
Suốt 14 năm đằng đẵng từ năm 1968 đến năm 1982, hành trình của người chiến sĩ quân y Phạm Văn Thoa là chuỗi ngày dài đối mặt với lằn ranh sinh tử. Dưới làn mưa bom bão đạn mịt mù của kẻ thù, hễ nơi nào có tiếng súng nổ, nơi nào có máu đổ, là nơi đó có dấu chân của anh. Trải qua các cấp bậc, anh kiên cường chiến đấu, cống hiến và từng bước phát triển trở thành một sĩ quan chỉ huy quân y với cấp hiệu Trung úy (U2). Dù ở cương vị nào, anh cũng luôn giữ vững tinh thần trách nhiệm, hết lòng cứu chữa thương bệnh binh, trở thành chỗ dựa tinh thần, người anh em gắn bó máu thịt của bao thế hệ chiến sĩ tại mặt trận.
Cuộc chiến đấu sinh tử không tránh khỏi những hy sinh, mất mát. Bản thân Trung úy Phạm Văn Thoa đã bị thương nặng trong một trận càn quét khốc liệt của địch. Với tỷ lệ thương tật được xác định lên tới 9/10, anh trở thành một thương binh nặng. Thế nhưng, sự tàn khốc của chiến tranh chưa dừng lại ở đó. Những năm tháng băng mình qua rừng sâu núi thẳm để cứu chữa đồng đội, anh đã bị phơi nhiễm chất độc hóa học tàn độc của Mỹ. Di chứng Chất độc da cam đã ngấm vào máu thịt, cào xé thân thể anh cả trong và sau cuộc chiến, là nỗi đau dai dẳng đi cùng anh suốt cuộc đời.
Sau những năm tháng hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ biên cương, đến tháng 10 năm 1982, Trung úy Phạm Văn Thoa chính thức phục viên, rời màu áo lính trở về với quê hương Nga An thân yêu sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao (HT).
Trở lại với cuộc sống đời thường, mang trên mình vết thương thương tật 9/10 cùng nỗi đau da cam hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, cựu chiến binh Phạm Văn Thoa vẫn giữ vững phẩm chất cao đẹp, kiên cường của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng của người sĩ quan quân y xứ Nga An mãi là một pho sử ký bằng xương máu, là niềm tự hào kiêu hãnh của gia đình, dòng họ và là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay noi theo.



