LÒNG SON VỚI TỔ QUỐC, TRỌN VẸN NGHĨA TÌNH TỪ CHIẾN TRƯỜNG ĐẾN GIẢNG ĐƯỜNG LÍNH
LÒNG SON VỚI TỔ QUỐC, TRỌN VẸN NGHĨA TÌNH TỪ CHIẾN TRƯỜNG ĐẾN GIẢNG ĐƯỜNG LÍNH
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của Quân đội Nhân dân Việt Nam, thế hệ những người lính bước vào khói lửa kháng chiến chống Mỹ những năm đầu thập niên 1970 mang một sứ mệnh vô cùng thiêng liêng. Họ không chỉ cầm súng trực tiếp xả thân giải phóng đất nước, mà sau hòa bình, họ lại tiếp tục mang tri thức và kinh nghiệm thực chiến để trở thành những sĩ quan cao cấp, những nhà nghiên cứu, đào tạo thế hệ tướng lĩnh tương lai. Câu chuyện về Đại tá Khúc Ngọc Phương — người con sinh ra từ mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng — chính là một tấm gương ngời sáng của ý chí, bản lĩnh và lòng trung kiên như thế.
Khói Lửa Chiến Trường Quân Khu 5 – Thanh Xuân Hiến Dâng Cho Tổ Quốc
Chú Khúc Ngọc Phương sinh ngày 8/12/1952 tại đất Quảng Nam kiên cường. Vào năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất trên khắp các mặt trận miền Trung, người thanh niên đất Quảng đã gác lại những dự định riêng tư, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc hăng hái lên đường nhập ngũ.
Tháng 4/1970: Chú chính thức bước chân vào cuộc đời binh nghiệp tại địa bàn Quân khu 5 (QK5) — vùng chiến trường rực lửa, nơi đối đầu trực diện với những sư đoàn tinh nhuệ nhất của đối phương.
"Thời hoa lửa" của chú là những tháng ngày bám trụ trận địa, nếm mật nằm kề, vượt qua mưa bom bão đạn rải thảm để giữ vững từng tấc đất quê hương. Trong chiến đấu, chú đã thể hiện tinh thần mưu trí, dũng cảm và năng lực chỉ huy vượt trội. Đến tháng 4/1974, chú được tin tưởng giao trọng trách Phó Tham mưu trưởng (P. TMT) ở cấp đơn vị chỉ huy tác chiến, trực tiếp tham gia điều hành, phối hợp các mũi tiến công của quân ta trên chiến trường.
Những chiến công và sự cống hiến quên mình của chú trong cuộc đại thắng mùa xuân năm 1975 và sự nghiệp bảo vệ biên giới sau đó đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng những phần thưởng vô cùng cao quý: Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, hạng Nhì và hạng Ba.
Từ Mảnh Đất Cực Nam Trung Bộ Đến Học Viện Lục Quân Anh Hùng
Đất nước thanh bình thống nhất, chú Khúc Ngọc Phương không dừng lại ở những chiến công thời chiến mà tiếp tục hành trình rèn luyện, cống hiến cho quân đội ở một tầm cao mới.
Từ tháng 8/1980 đến tháng 8/1981, trong đội hình lực lượng vũ trang Quân khu 5, dấu chân của chú gắn liền với những năm tháng thực hiện nhiệm vụ quân sự, củng cố quốc phòng toàn dân tại địa bàn tỉnh Ninh Thuận (bấy giờ thuộc tỉnh Thuận Hải cũ). Những đóng góp cẩn trọng của chú tại vùng đất nắng gió này đã góp phần giữ vững an ninh chính trị, xây dựng lực lượng vũ trang địa phương vững mạnh toàn diện sau ngày giải phóng.
Với bản lĩnh dạn dày bước ra từ khói lửa, chú tiếp tục được điều động về công tác và cống hiến tại Học viện Lục quân — trung tâm giáo dục, đào tạo sĩ quan chỉ huy tham mưu cao cấp hàng đầu của quân đội. Tại đây, chú đã mang toàn bộ kinh nghiệm xương máu từ chiến trường phối hợp cùng lý luận quân sự hiện đại để giảng dạy, đào tạo nên biết bao thế hệ sĩ quan cho đất nước.
Chặng đường bền bỉ cống hiến suốt hơn 40 năm trong quân ngũ đã đưa chú thăng tiến vững vàng lên quân hàm cấp bậc Đại tá — một cấp bậc sĩ quan cao cấp danh giá, đầy tự hào của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Trở Về Đời Thường – Trọn Vẹn Nghĩa Tình Nơi Quê Hương Bản Quán
Sau một đời cống hiến trọn vẹn cho màu áo lính, đến tháng 6 năm 2011, chú Đại tá Khúc Ngọc Phương chính thức nhận quyết định nghỉ hưu theo chế độ (Hưu trí). Đến ngày 20/9/2011, chú cùng gia đình chuyển về định cư lâu dài và an cư lạc nghiệp tại quê nhà xã Điện Phước (thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam).
Tại quê hương Điện Phước hôm nay, người Đại tá năm nào đã bước vào tuổi thất tuần nhưng vẫn vẹn nguyên tác phong quân phong, quân kỷ, lối sống ngay thẳng, giản dị và nghĩa tình của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Chú luôn gương mẫu đi đầu trong các phong trào thi đua yêu nước tại địa phương, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình, con cháu và luôn nhận được sự kính trọng, yêu mến sâu sắc từ bà con lối xóm xung quanh.
Sự Tri Ân Xứng Đáng Với Sứ Mệnh Lịch Sử
Máu, mồ hôi và trí tuệ gửi lại nơi chiến trường năm xưa là những trang sử vàng không bao giờ phai nhạt. Ghi nhận chặng đường dấn thân từ thời trai trẻ của chú, chú vinh dự nằm trong danh sách đề nghị tặng Kỷ niệm chương (KNC) năm 2025 — một sự tri ân trang trọng, là niềm tự hào lớn lao của riêng chú và toàn thể gia đình.
"Thời hoa lửa dưới làn bom đạn năm xưa đã lùi xa, vị Đại tá quân đội năm ấy nay mái đầu đã bạc phơ. Nhưng những chiếc Huân chương Kháng chiến lấp lánh và tinh thần của người chiến sĩ năm 1970 vẫn mãi là ngọn lửa cháy sáng, là niềm tự hào kiêu hãnh cho thế hệ mai sau noi theo."


