Bài viết

Lòng trĩu nặng khi nghĩ tới các đồng đội hy sinh

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi hoàn tất việc tuyên bố đầu hàng, tôi lại đưa Tổng thống Dương Văn Minh và ông Vũ Văn Mẫu trở về Dinh Độc Lập trên chiếc xe Jeep, bàn giao lại cho Bộ Tư lệnh Quân đoàn 2 và Ban Chỉ huy Sư đoàn 304 lúc này cũng đã có mặt tại Dinh cùng các lực lượng khác của ta.

Tuong The va hoi uc lich su tai Dinh Doc Lap ngay 30/4-Hinh-5 Nhân dân Sài Gòn đón chào quân giải phóng chiếm phủ tổng thống ngụy, trưa 30/4/1975. (Ảnh: Tư liệu/TTXVN phát).
Lúc ở Đài Phát thanh, nghe Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, tôi và các đồng đội vỡ òa sung sướng. Nghĩ đến việc từ nay đất nước hoàn toàn giải phóng, được về với bố mẹ, gia đình sau nhiều năm không tin tức, thư từ… Cảm giác hạnh phúc đó không dễ gì tả được.Nhưng tâm trạng lúc bấy giờ của tôi vừa mừng vừa lo. Mừng, là niềm kiêu hãnh của người chiến thắng. Tôi không ngờ mình là một trong hàng triệu con người đi qua cuộc chiến này lại có may mắn được chứng kiến thời khắc cuối cùng của chế độ ngụy quyền Sài Gòn. Nhưng lo là vì không biết tự mình quyết định việc Dương Văn Minh phải ra Đài Phát thanh để tuyên bố đầu hàng đúng hay sai. Sau đó, đồng chí Nguyễn Hữu An, Tư lệnh Quân đoàn 2 đã khen ngợi chúng tôi vì xử lý kịp thời và đúng đắn nên mới hết lo.Khi chúng tôi đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu từ Đài Phát thanh quay trở về Dinh Độc Lập, khung cảnh đường phố Sài Gòn đã hoàn toàn khác. Nếu như lúc tiến vào dinh, đường sá còn vắng vẻ do người dân ẩn trong nhà khi các cánh quân của ta đang đánh chiếm các mục tiêu, thì giờ đây, dòng người và bộ đội đã tràn ngập các ngả đường. Không khí tưng bừng, phấn khởi. Nhiều người dân reo hò, thậm chí trèo lên cả xe tăng của bộ đội ta để trò chuyện, chia vui trong niềm hạnh phúc vỡ òa.Bản thân tôi lúc đó cũng cảm thấy lâng lâng một niềm hạnh phúc khó tả. Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng mà cấp trên giao phó - bắt giữ toàn bộ nội các chính quyền Sài Gòn, buộc họ phải tuyên bố đầu hàng - đã hoàn thành.Tuong The va hoi uc lich su tai Dinh Doc Lap ngay 30/4-Hinh-6Trung tướng Phạm Xuân Thệ bồi hồi lật giở lại những bức ảnh với những thời khắc không thể quên.Tuy nhiên, khi bước xuống xe tại Dinh Độc Lập, niềm vui chiến thắng ấy lại xen lẫn một nỗi buồn sâu sắc. Vui vì mình đã góp phần làm nên giờ phút lịch sử, nhưng lòng lại trĩu nặng khi nghĩ về những đồng chí, đồng đội đã ngã xuống chỉ vài giờ trước thời khắc thiêng liêng này. Ngay tại cầu Sài Gòn, nơi địch chống cự quyết liệt, đồng chí Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn xe tăng (thuộc Lữ đoàn 203) Ngô Văn Nhỡ đã anh dũng hy sinh trên tháp pháo. Khoảng 20 chiến sĩ của Tiểu đoàn 7 chúng tôi cũng đã nằm lại nơi cửa ngõ thành phố.Lòng tôi quặn thắt vì xúc động và tiếc thương. Những người đồng đội vừa sát cánh chiến đấu cùng mình cách đây ít giờ đã không thể chứng kiến giây phút đất nước hoàn toàn thống nhất, không được hưởng niềm vui độc lập mà chính họ đã đổ máu để giành lấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn