Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lòng trung thành với Tổ quốc

Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc phủ đầy sương lạnh. Trên con đường đất nhỏ men theo sườn núi, đơn vị của Bế Văn Đàn lặng lẽ hành quân về phía trước. Mỗi người mang trên vai ba lô, súng đạn và cả trách nhiệm của người lính trong những ngày đất nước còn chiến tranh. Trong hàng quân ấy, Bế Văn Đàn đi như bao đồng đội khác. Không ai nghĩ rằng chàng trai Tày quê Cao Bằng sau này sẽ trở thành một cái tên được cả dân tộc nhắc nhớ.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lòng trung thành với Tổ quốc

Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc phủ đầy sương lạnh. Trên con đường đất nhỏ men theo sườn núi, đơn vị của Bế Văn Đàn lặng lẽ hành quân về phía trước. Mỗi người mang trên vai ba lô, súng đạn và cả trách nhiệm của người lính trong những ngày đất nước còn chiến tranh.

Trong hàng quân ấy, Bế Văn Đàn đi như bao đồng đội khác.

Không ai nghĩ rằng chàng trai Tày quê Cao Bằng sau này sẽ trở thành một cái tên được cả dân tộc nhắc nhớ.

Anh ít nói, nhưng luôn nghiêm túc với nhiệm vụ. Khi nhận lệnh, anh làm ngay. Khi đơn vị cần người đi trước dò đường, anh xung phong. Khi đồng đội gặp khó khăn, anh lặng lẽ giúp đỡ mà không chờ được khen ngợi.

Một buổi tối nghỉ chân bên rừng, một chiến sĩ trẻ hỏi anh:

– Anh Đàn, điều gì khiến anh chịu được những ngày gian khổ thế này?

Bế Văn Đàn nhìn ngọn lửa nhỏ trước mặt rồi đáp:

– Mình đi bộ đội là để đất nước được yên.

Câu trả lời ngắn gọn, nhưng người đồng đội nhớ mãi.

Lòng trung thành với Tổ quốc của người lính không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những lời thề lớn lao.

Nó bắt đầu từ việc chấp hành nhiệm vụ.

Từ việc giữ vững hàng ngũ.

Từ việc không bỏ vị trí khi khó khăn.

Từ việc đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Những ngày sau đó, đơn vị tiếp tục hành quân trong mưa rét. Đường trơn, vai đau vì gùi nặng, nhiều người mệt lả sau những chặng dài. Có lúc tưởng như không còn sức để bước tiếp.

Một chiến sĩ trẻ ngồi xuống bên dốc núi:

– Em không biết còn đi được bao xa nữa.

Bế Văn Đàn dừng lại, đưa cho anh bi đông nước rồi nói:

– Mệt thì nghỉ một chút, nhưng đừng bỏ hàng ngũ.

Người lính trẻ nhìn anh, gật đầu và đứng dậy.

Trong chiến tranh, có những lúc lòng trung thành không phải là điều gì xa vời.

Đó là tiếp tục bước khi con đường còn dài.

Là không quay lưng với đồng đội.

Là không từ bỏ nhiệm vụ dù gian khổ đến đâu.

Đến Tây Bắc, đơn vị bước vào những ngày chuẩn bị chiến đấu. Đêm đêm, họ đào công sự dưới mưa phùn, vận chuyển đạn qua dốc núi, giữ cho đường tiếp tế không bị gián đoạn.

Có người hỏi:

– Làm mãi thế này có mệt không?

Bế Văn Đàn cười:

– Mệt chứ. Nhưng phía trước còn nhiều người đang chờ.

Anh không nói đến bản thân.

Anh nghĩ đến đơn vị, đến nhiệm vụ, đến cuộc kháng chiến mà hàng triệu người dân đang hướng về.

Rồi trận chiến ở Mường Pồn đến.

Hỏa lực địch dữ dội, tình thế rất nguy hiểm. Trong lúc cần giữ vững hỏa lực để bảo vệ đơn vị, Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng cho đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Khoảnh khắc ấy về sau trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm.

Nhưng phía sau hành động phi thường ấy là cả một quá trình sống trung thành với lý tưởng của người lính.

Trung thành với Tổ quốc không chỉ ở phút hy sinh.

Mà ở những ngày bình thường trước đó.

Ở sự tận tụy với nhiệm vụ.

Ở tình đồng đội.

Ở việc không tính toán thiệt hơn cho riêng mình.

Sau khi anh hy sinh, đồng đội đứng lặng bên nấm đất giữa núi rừng. Không có những lời hoa mỹ, chỉ có sự kính trọng dành cho một người đã sống đúng với lời thề người lính.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, một cựu chiến binh từng chiến đấu cùng anh nói:

– Bế Văn Đàn trung thành với Tổ quốc bằng cả cuộc đời mình, chứ không chỉ bằng giây phút cuối cùng.

Ông nhìn những người trẻ đang nghe chuyện rồi chậm rãi nói tiếp:

– Trung thành không phải là nói thật to. Trung thành là làm tròn việc của mình khi không ai nhìn thấy.

Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.

Hôm nay, thế hệ trẻ không còn phải sống trong chiến tranh như Bế Văn Đàn.

Nhưng lòng trung thành với Tổ quốc vẫn luôn cần thiết.

Đó là học tập nghiêm túc.

Lao động чест thực.

Sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Bảo vệ điều đúng.

Không thờ ơ trước lợi ích của đất nước.

Mỗi thời có một cách cống hiến khác nhau.

Bế Văn Đàn đã cống hiến bằng tuổi trẻ và sự hy sinh của mình.

Thế hệ hôm nay có thể cống hiến bằng tri thức, bằng lao động, bằng sự tử tế và trách nhiệm.

Nhưng dù ở thời nào, lòng trung thành với Tổ quốc vẫn có chung một cội nguồn: đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích ích kỷ của bản thân.

Giữa núi rừng Tây Bắc năm ấy, người lính Tày trẻ tuổi đã sống và chiến đấu với niềm tin giản dị rằng đất nước phải được bình yên.

Niềm tin ấy đã theo anh từ bản nghèo Cao Bằng đến chiến trường Mường Pồn.

Và khi anh ngã xuống, lòng trung thành ấy không mất đi.

Nó ở lại trong ký ức của đồng đội, trong lịch sử của dân tộc và trong những câu chuyện được kể cho các thế hệ mai sau.

Lòng trung thành với Tổ quốc không chỉ được viết bằng lời thề. Đôi khi, nó được viết bằng cả một cuộc đời âm thầm sống vì đất nước và vì nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn