Bài viết

"Lòng trung và lời hứa bên dòng sông"

Năm 1285, quân Nguyên Mông truy đuổi gắt gao, Trần Hưng Đạo buộc phải bỏ lại con voi chiến bị sa lầy bên sông Hóa để bảo toàn lực lượng, kèm lời thề phá tan giặc mới quay lại. Giữa vòng vây nguy hiểm, hai gia nô Dã Tượng và Yết Kiêu vẫn trung thành cắm sào đợi chủ, giúp ông rút lui an toàn.

Lâm Đồng14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào năm 1285, quân Nguyên Mông xâm lược Đại Việt lần thứ hai với sức mạnh áp đảo. Trước thế giặc hung hãn, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn phải thực hiện chiến thuật "vườn không nhà trống", tạm thời rút lui để bảo toàn lực lượng.

Trên đường rút quân ra phía biển, khi đến bến sông Hóa (nay thuộc Thái Bình - Hải Phòng), con voi chiến yêu quý của Trần Hưng Đạo chẳng may bị sa lầy giữa bãi bùn lầy lội.Dù quân sĩ và chính ông đã nỗ lực hết sức, nhưng thân hình khổng lồ của con voi càng vùng vẫy càng lún sâu. Tiếng vó ngựa quân Nguyên đã sát nút đằng sau. Trong thời khắc sinh tử đó, Hưng Đạo Vương buộc phải ra lệnh bỏ lại con voi để rút quân, nhằm bảo vệ bộ chỉ huy tối cao.Nhìn con vật gắn bó bao năm từ từ chìm xuống, vị Tiết chế quốc công đã rút gươm chỉ xuống dòng sông Hóa mà thề rằng:
"Chuyến này nếu không phá tan được giặc Nguyên, ta thề không trở lại khúc sông này nữa!"
Nhưng câu chuyện thực tế và cảm động nhất lại nằm ở hai người gia nô trung thành: Dã TượngYết Kiêu.Trong lúc hỗn loạn, Trần Hưng Đạo lạc mất các con và đoàn tùy tùng. Ông định đi theo một hướng khác, nhưng Dã Tượng đã ngăn lại và nói:
"Yết Kiêu chưa thấy Đại Vương thì nhất định không dời thuyền. Xin Ngài hãy đến bến sông."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn