Cựu chiến binh

LÒNG YÊU NƯỚC BẤT DIỆT

Nghệ An08/07/2026Nguyễn Đăng Lê Na (Đoàn xã Văn Hiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mở đầu trang sử vàng của một thời oanh liệt, chúng ta cùng lật giở ký ức về chú Nguyễn Văn Minh, người chiến sĩ sinh năm 1954, có quê quán và hiện đang sinh sống tại xã Hưng Chính, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Từng giữ chức vụ Trung đội phó thuộc Trung đoàn 271, Bộ đội Đặc công Tây Nguyên, chú chính là một minh chứng sống động cho thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi trẻ, xếp lại những hoài bão cá nhân để cống hiến trọn vẹn cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn phơi phới mộng mơ, hành trang của người chiến sĩ đất Nghệ An vào chiến trường không có gì ngoài một ba lô sương gió và một trái tim rực cháy lòng yêu nước nồng nàn. Trải qua chặng đường hành quân ròng rã dọc theo dãy Trường Sơn hiểm trở, đối mặt với núi cao vực sâu và những trận sốt rét rừng ác nghiệt tưởng chừng như vắt kiệt sức lực, chú cùng các đồng đội vẫn kiên cường vững bước đi về phía có tiếng súng. Khi đặt chân vào chiến trường Tây Nguyên, đối diện với sự thiếu thốn trăm bề từ miếng ăn, ngụm nước, manh áo sờn vai cho đến những bạt ngàn bão đạn mưa bom khốc liệt của kẻ thù, bản lĩnh của người chiến sĩ đặc công lại càng được tôi luyện trở nên sắc bén. Hoàn cảnh ngặt nghèo nơi lằn ranh mong manh giữa sự sống và cái chết ấy không những không làm lung lay ý chí, mà chỉ càng làm ngời sáng tinh thần thép, lòng quả cảm vô bờ bến và tình đồng chí keo sơn, sẵn sàng nhường nhau ngụm nước bẻ đôi củ sắn lùi giữa chiến hào sâu. Bước vào chiến dịch giải phóng Buôn Ma Thuột mùa xuân năm 1975, trận địa chuyển mình trong không khí vô cùng khẩn trương và sục sôi quyết thắng, chú Nguyễn Văn Minh đã cùng đơn vị kiên cường bám trụ trận địa, mưu trí thực hiện nhiều trận đánh hiểm hóc, bất ngờ luồn sâu vào tận sào huyệt của địch. Với lối đánh đặc công "xuất quỷ nhập thần", chú đã trực tiếp chỉ huy tổ chiến đấu bắt sống tù binh, tịch thu nhiều vũ khí, khí tài quan trọng của địch, bẻ gãy nhiều đợt phản công điên cuồng và góp phần mở toang cánh cửa cho đại quân ta tiến vào giải phóng toàn mặt trận. Chính trong một trận càn quét ác liệt bằng pháo hạng nặng của kẻ thù, chú Minh đã bị thương nặng bởi các mảnh đạn pháo găm sâu vào lưng và chân, máu nhuộm đỏ màu áo chiến sĩ nhưng chú vẫn cắn răng chịu đựng nỗi đau xé thịt, kiên quyết giữ vững trận địa, không rời vị trí chỉ huy nửa bước cho đến khi tiếng súng hoàn toàn im ắng và trận đánh kết thúc thắng lợi. Mang trên mình thương tật vĩnh viễn của một người thương binh hạng 3/4, sau ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất, chú trở về quê hương Nghệ An với cơ thể không còn lành lặn và những vết đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, người trung đội phó năm xưa không chịu đầu hàng số phận, chú tích cực lao động sản xuất, tham gia phát triển kinh tế gia đình, nuôi dạy con cái khôn lớn thành tài và luôn đi đầu trong các phong trào nghĩa tình tại địa phương, giữ vững phẩm chất tốt đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ "tàn nhưng không phế". Bản lĩnh sống can trường, nụ cười rạng rỡ và những vết sẹo hằn sâu trên da thịt của người thương binh ấy như một lời nhắc nhở sâu sắc, một ngọn hải đăng tinh thần vô giá gửi đến thế hệ trẻ trong thời bình ngày nay phải biết trân quý giá trị của độc lập, tự do. Câu chuyện của chú giúp thế hệ đi sau hiểu sâu sắc rằng mỗi phút giây bình yên, mỗi mái trường, mỗi hàng cây chúng ta đang có hôm nay đều được đánh đổi bằng xương máu, bằng cả thanh xuân và sự hy sinh vô bờ bến của lớp lớp cha ông đi trước, từ đó thắp lên ngọn lửa trách nhiệm để tuổi trẻ hôm nay không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện, cống hiến sức trẻ của mình để tiếp nối hành trình giữ gìn và dựng xây non sông nước Việt ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn