Lớp Anh Trỗi 1”. Ký ức không quên
Lớp Anh Trỗi 1”. Ký ức không quên
Lớp Anh Trỗi 1”. Ký ức không quên
Những năm tháng 1965, khi cuộc kháng chiến của quân và dân ta bước vào giai đoạn ác liệt nhất, tiếng gọi của tổ quốc vang dội khắp các làng quê miền Bắc. Có một chàng trai trẻ mang tên Bùi Đình Chiến năm đó mới 18 tuổi, mang trong mình nhiệt huyết sôi sục như bao thanh niên cùng thế hệ, mong muốn, khao khát được cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trên con đường đến với cách mạng của ông lại mở ra theo một cách rất đặc biệt. Bởi khi đi khám bộ đội, một rào cản suýt nữa đã khiến khao khát của chàng thanh niên bị dập tắt vì thanh niên Bùi Đình Chiến 18 tuổi năm ấy chỉ nặng vỏn vẹn có 39 - “Khám đi bộ đội không được, vì tôi chỉ nặng có 39 cân thôi. Họ đuổi xuống khỏi bàn cân luôn” – ông cười nhớ lại. Nhưng rồi cơ hội lại tới với ông như một nhân duyên cảm động trước tình yêu quê hương, đất nước của chàng trai ấy, chính Bí thư Đảng Ủy xã đã đến tận nhà vận động và giới thiệu ông vào một đơn vị mới thành lập : Đội TNXP đặc biệt, quy tụ những thanh niên ưu tú, có lý lịch trong sạch và tinh thần quật cường. Thế là ông được tham gia “Lớp Anh Trỗi 1”
Sau 2 tháng huấn luyện cấp tốc, ngày – 16/8/1965 – ông Chiến cùng hơn 300 đồng đội trong tiểu đoàn chính thức bước vào cuộc hành quân lịch sử tiến vào miền nam. Hành trình ấy không có xe cơ giới, không có những con đường bằng phẳng, mà chỉ đơn giả chỉ là những ý chí quật cường và một niềm tin cháy bỏng về hòa bình. Để tránh những trận bom dữ dội của địch, đoàn quân thực hiện châm phương “đêm đi ngày nghỉ”. Bóng đêm của núi rừng Trường Sơn trở thành người bạn đồng hành, che chở cho những bước chân không mỏi của người anh hùng.
“Đi đâu, qua địa bàn nào cũng không biết, chỉ nhớ những điểm nó hay đánh phá như bến phà Thanh Hóa, ở Quảng Bình thôi” – ông bồi hồi nhớ lại. Con đường ông và những chàng thanh niên trẻ tuổi ấy đi không chỉ có dấu chân người mà còn thấm dẫm máu, mồ hồi và nước mắt. Nhiệm vụ họ mang trong mình rất khó khăn và nguy hiểm, vì ông và các đồng đội được biên chế vào phục vụ đường dây 599 – đường mòn Hồ Chí Minh, vừa làm giao liên dẫn đường, vừa vận chuyển hàng hóa cho chiến trường. Họ cõng trên lưng những hòm đạn nặng trịch, những bao gạo, và cả đạn B40 tiếp tế cho mặt trận kháng chiến. Còn lúc trở ra, những đôi vai ấy lại gánh trọng trách thiêng liêng hơn đó là “gánh đồng đội”
Năm 1958, Ông tham gia chiến dịch Mậu Thân, suốt 26 ngày đêm tại Huế ông và đồng đội phải đối mặt với rất nhiều gian khổ “Người rận, quần áo rận, rồi đầu thì chấy, rồi ghẻ lở hắc lào đầy thây” – ông kể. Họ sống và chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn nhưng tinh thần thì chưa bao giờ nao núng. Bản thân ông, chàng thanh niên mang sức sống như “ánh nắng ban mai” ấy cũng đã nhiều lần đối mặt với tử thần, là một trong những người đầu tiên trong đơn vị bị sốt rét ác tính. Cơn sốt quật ngã ông khi đang cõng 2 thùng đạn B40 có khi còn nặng hơn ông lúc đó.
Năm 1972, khi đang liên lạc cho trung đội trưởng hậu cần, một trận bom B-52 đã đánh sập căn hầm của ông. Một thanh gỗ lớn từ nóc hầm rơi xuống, đập thẳng vào đầu ông. Những nhất quyết “dù sống dù chết” cũng không để đồng đội đưa về tuyến sau, mà nén đau để được tiếp tục kề vai sát cánh cùng những người anh em
Cuộc đời chàng thanh niên Bùi Đình Chiến là một bản trường ca về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của ca một thế hệ về một “thời hoa lửa” cháy mãi trong tim. Câu chuyện của ông mãi là bài học quý giá, là ngon lửa truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay và tương lại về tình yêu tổ quốc và tinh thần phụng sự không bao giờ nguôi ngoai.


