Lớp học bên vách đá và nụ cười nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm
Chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm giữa rừng sâu Đức Phổ, nơi chị vừa cầm dao mổ cứu người, vừa dạy học trò dân tộc cách né bom rơi đạn lạc.
Giữa đại ngàn Đức Phổ (Quảng Ngãi) năm 1968, những tán cây chằng chịt dây leo không thể che giấu nổi bệnh xá dã chiến khỏi con mắt cú vọ của những chiếc trực thăng "tàu rọ". Trong hoàn cảnh ấy, bác sĩ Đặng Thùy Trâm, cô gái Hà Nội với vóc dáng nhỏ nhắn, không chỉ là người thầy thuốc mà còn là một người chị, người chỉ huy kiên cường. Chị mở một lớp đào tạo y tá cấp tốc cho đồng bào H'rê ngay bên vách đá cằn cỗi.
Bữa cơm không đủ no, chỉ có rau rừng và củ mì đắng chát, thế nhưng bài học đầu tiên chị dạy không phải là cách băng bó vết thương, mà là cách nhìn hướng bom rơi, cách phân biệt âm thanh của cánh quạt trực thăng để tìm đường sống sót. Khi máy bay giặc ào tới, xả súng không thương tiếc vào khu rừng, chị gào thét chỉ đường cho học trò tháo chạy. Đã có những học viên gục ngã mãi mãi bên bờ suối. Trong đêm tối, dưới ngọn đèn dầu tù mù, chị lau nước mắt, ghi vào cuốn nhật ký những nỗi đau giằng xé khi thấy bệnh xá bị thiêu rụi, bệnh nhân vô tội mất mạng oan uổng.
Thế nhưng, giữa tột cùng của đau thương và cái chết cận kề, cuốn nhật ký của chị vẫn ánh lên một tình yêu mãnh liệt với con người, với lý tưởng. "Dù gian khổ, dẫu hy sinh, mình vẫn tự hào là người cộng sản", chị viết. Trái tim người nữ bác sĩ ấy đã ngừng đập ở tuổi 27 sau một trận càn ác liệt, nhưng di sản mà chị để lại không chỉ là cuốn nhật ký rực lửa, mà còn là nụ cười kiên nghị, thắp sáng cả một góc rừng xám xịt năm xưa.



