lớp học của cô giáo trẻ
Cô giáo năm ấy mới ngoài hai mươi tuổi. Mỗi sáng, cô mang theo vài quyển sách giáo khoa, một ít phấn và chiếc bảng gỗ nhỏ xuống địa đạo.
Lớp học có gần ba mươi học sinh đủ mọi lứa tuổi. Bàn ghế được ghép từ những tấm ván thô sơ. Ánh sáng chỉ đến từ những ngọn đèn dầu nhỏ.
Dù thiếu thốn đủ bề, cô vẫn cố gắng truyền đạt từng bài học. Cô thường nói với học trò rằng: “Bom đạn rồi sẽ qua đi, nhưng tri thức sẽ theo các em suốt cuộc đời.”
Nhiều học sinh của lớp học ấy sau này trưởng thành, trở thành cán bộ, giáo viên, kỹ sư phục vụ quê hương. Họ luôn nhớ về người cô giáo trẻ đã gieo những hạt giống tri thức giữa lòng đất tối năm nào.


