Lớp học của những "chiến sĩ nhỏ"
Tuổi thơ của tôi gắn liền với căn cứ địa Dương Minh Châu, nơi chúng tôi gọi là "nhà" dù thực chất chỉ là những dãy lán trại lợp lá trung quân. Chúng tôi là con em của các cán bộ cách mạng, được tổ chức thành các lớp học đặc biệt ngay giữa rừng già để đảm bảo an toàn. Thầy giáo của chúng tôi thường là các chú thương binh nhẹ hoặc các cô văn công tranh thủ thời gian rảnh rỗi để dạy chữ cho chúng tôi. Bàn ghế được đóng từ những thân cây rừng, bảng đen là một tấm gỗ phẳng được bôi than củi, còn phấn là những thỏi đất sét trắng lượm được bên suối. Ngoài học văn hóa, chúng tôi còn được dạy cách tìm hướng đi trong rừng, cách nhận biết các loại rau dại ăn được và cách ẩn nấp khi có máy bay địch. Có những buổi học đang diễn ra thì trực thăng địch đổ quân, chúng tôi phải vội vã thu dọn sách vở, chạy vào hầm trú ẩn theo sự hướng dẫn của thầy. Dù sống trong gian khổ và hiểm nguy, nhưng tiếng cười của trẻ thơ vẫn vang lên giòn giã dưới những tán lá rừng đại ngàn xanh mướt. Chúng tôi học chữ để chuẩn bị cho một ngày mai không còn chiến tranh, để biết cách xây dựng lại những làng quê đã bị bom đạn tàn phá. Sự học ở chiến khu không chỉ là kiến thức, mà còn là bài học về lòng dũng cảm và tinh thần tự lập của mỗi người dân Việt Nam.


