Bài viết

Lớp Học Đèn Dầu Giữa Ngàn Khê

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, kẻ thù không chỉ dùng bom đạn mà còn muốn dùng cái dốt để khuất phục dân ta. Tôi vốn là một cô giáo trẻ ở vùng tạm chiếm, nhưng vì lòng yêu nước, tôi đã trốn vào chiến khu để tham gia "diệt giặc dốt" cho các chiến sĩ trẻ. Nhiều anh giải phóng quân quê từ miền Bắc vào hay từ miền Tây lên, cầm súng đánh giặc rất giỏi nhưng chưa biết viết tên mình, chưa đọc được thư nhà.

Lớp học của chúng tôi nằm dưới một tán cây đại thụ, bảng là một tấm gỗ phẳng bôi đen bằng than củi, còn phấn chính là những thỏi đất sét trắng. Đèn dầu được chế từ vỏ đồ hộp, dùng mỡ lợn hoặc dầu hỏa tiết kiệm từng giọt. Tôi nhớ mãi cậu lính tên Hùng, đôi bàn tay sần sùi vốn quen bóp cò súng, giờ đây cầm cây bút tre run rẩy nắn nót từng chữ "A", "B". Mỗi khi viết xong một chữ, mồ hôi cậu lại lăn dài trên má vì tập trung quá độ.

Có những đêm, tiếng máy bay trinh sát của địch rà sát ngọn cây, lớp học phải tắt đèn, tất cả ngồi im trong bóng tối. Khi địch đi qua, chúng tôi lại thắp đèn lên, tiếng đọc bài "I tờ" lại vang lên trầm bổng giữa rừng già. Hùng nói với tôi: "Cô giáo à, học được chữ rồi, mai này thống nhất em sẽ viết một bức thư thật dài về cho mẹ". Những lớp học đêm ấy không chỉ mang lại tri thức, mà còn thắp lên niềm tin vào một ngày mai hòa bình, nơi những bàn tay cầm súng sẽ được cầm bút để xây dựng lại quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn