Bài viết

Lớp học dưới hầm chữ A

Quảng Trị29/12/2025Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của thời gian, có những câu chuyện không được ghi lại trong sách vở mà vẫn sống mãi qua lời kể của những người đã từng đi qua năm tháng. Đó là những ký ức chân thật, được chứng kiến bằng chính đôi mắt của ông/bà tôi – người đã trải qua và lưu giữ một phần lịch sử trong lòng mình.
Dưới mái nhà yên bình của hiện tại, em – ngồi nghe ông mình, ông Nguyễn Văn Chương, chậm rãi kể về quãng đời dạy học trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy bom đạn. Ông sinh ra đúng năm đất nước giành độc lập, nhưng cả tuổi thơ và tuổi trẻ chưa từng trọn vẹn bình yên; khi bước lên bục giảng, chiến tranh vẫn bao trùm, máy bay địch gầm rú trên đầu, bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Ông kể về những lớp học dựng tạm giữa rừng sâu hay dưới hầm chữ A, không bảng đen ngay ngắn, chỉ vài tấm gỗ ghép vội, ánh đèn dầu leo lét soi từng trang vở, từng con số Toán. Có buổi, tiếng phấn chưa kịp dứt thì tiếng máy bay ập đến, thầy trò vội chui xuống hầm trú ẩn; bom vừa ngừng rơi, ông lại bình thản bước lên, cầm phấn viết tiếp phép tính còn dang dở, như thể không điều gì có thể kéo ông rời xa con chữ và học trò.
Nghe ông kể, em nghẹn ngào và không hiểu bằng cách nào con người có thể bình thản đứng giữa ranh giới sống – chết như thế, để rồi nhận ra đó là sự hy sinh thầm lặng: không được vinh danh, không ghi tên trong sách sử, nhưng bền bỉ và sâu sắc.
Câu chuyện của ông khiến em hiểu rằng những lớp học đủ đầy, những giờ học yên bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sinh mạng của biết bao người; từ người thầy dạy Toán năm xưa, em học được lòng yêu nước âm thầm, tinh thần trách nhiệm với nghề và niềm tin mãnh liệt vào tri thức, để biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với quá khứ và cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống.

Từ người thầy dạy Toán ấy, em học được lòng yêu nước âm thầm nhưng sâu nặng, tinh thần trách nhiệm với nghề và niềm tin mãnh liệt vào tri thức. Ông cho em hiểu rằng, có những con người không cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn chiến đấu suốt đời bằng phấn trắng và bảng đen.
Em mong muốn chia sẻ câu chuyện này để mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ, hiểu rằng phía sau những con số khô khan, những trang sách bình thường hôm nay là cả một thời hoa lửa đầy mất mát. Để từ đó, mỗi chúng ta biết sống chậm lại, biết ơn nhiều hơn và cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn