Lớp học dưới hầm chữ A
Lớp học dưới hầm chữ A
Vùng đất Vĩnh Linh, Quảng Trị những năm 1967 được ví như "tọa độ chết" bởi hàng tấn bom đạn dội xuống mỗi ngày. Trên mặt đất, không một ngôi nhà nào còn nguyên vẹn. Nhưng sâu dưới lòng đất, cuộc sống vẫn tiếp diễn theo một cách kiên cường nhất. Ở đó, có lớp học của cô giáo Minh.
Mỗi buổi học bắt đầu bằng việc kiểm tra quân số và mũ rơm bảo hiểm. Giọng cô Minh nhẹ nhàng, ấm áp vang lên giữa bốn bức tường đất sét: "Hôm nay chúng ta học viết chữ 'Hòa bình' các con nhé". Đang viết dở dang, tiếng còi báo động rú lên liên hồi từ loa phóng thanh trên ngọn cây bên ngoài. Tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay phản lực Mỹ ập đến. Đất đá trên trần hầm bắt đầu rung chuyển, bụi rơi lả tả xuống trang vở học trò.
Mười hai giọng ca non nớt, run rẩy nhưng rồi cứ thế to dần, dõng dạc dần, hòa vào tiếng hát của cô giáo. Tiếng hát át đi tiếng gầm rú của động cơ phản lực, át đi tiếng bom nổ chấn động tâm can. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, lớp học dưới lòng đất ấy chính là biểu tượng mạnh mẽ nhất của một dân tộc quyết không bao giờ khuất phục trước bạo tàn.



